Ấn Độ

200455_195092173857322_118001358233071_547263_7198210_n.jpg

Ấn Độ là một đất nước rộng lớn nằm trên tiểu lục địa Ấn Độ, giáp với Pakistan ở phía Tây, Trung QuốcNepal ở phía Bắc, Bhutan ở phía Đông Bắc và Bangladesh và Myanmar ở phía Đông. Sri Lanka, quần đảo MaldivesIndonesia nằm về phía Đông Nam trên Ấn Độ Dương. Ấn Độ là nước có diện tích lớn thứ bảy thế giới, và với dân số hơn một triệu người, nó là nước đông dân đứng thứ hai chỉ sau Trung Quốc. Ấn Độ là một đất nước rất đa dạng với những khác biệt lớn về địa lý, khí hậu, văn hóa, ngôn ngữ và sắc tộc trên toàn bộ lãnh thổ, và tự hào là nước dân chủ lớn nhất thế giới.

Hiểu biết chung

Cùng với diện tích và dân số, nền văn hóa và các di sản của Ấn Độ là một sự kết hợp phong phú của quá khứ và hiện tại: Từ các nền văn minh, những tôn giáo lớn, sự đa dạng về ngôn ngữ (hơn 200 ngôn ngữ!) và những chiến công đã có hàng nghìn năm cho đến công nghệ hiện đại, kinh tế và truyền thông đang phát triển khi đất nước mở cửa với thế giới trong quá trình toàn cầu hóa, Ấn Độ sẽ không bao khiến cho du khách hết ngưỡng mộ và say mê.

Lịch sử

Người Ấn Độ tính lịch sử của họ từ Thời kì Vedic, thời kì các nhà nghiên cứu cho rằng nằm trong khoảng từ thiên niên kỉ thứ nhất và thứ hai trước công nguyên và tiếp tục đến thứ kỉ thứ 6 trước công nguyên dựa trên các chứng cứ văn học. Đây là thời kì các cuốn sách kinh Veda, các cuốn sách về Ấn Độ giáo thiêng liêng và cổ kính nhất, được biên soạn. Những dấu vết khảo cổ học cổ xưa nhất là từ năm 7000 trước công nguyên ở Mehrgarh - đó là những dấu vết của nền Văn minh lưu vực sông Hằng mà từ năm 3300BC đã có những thị trấn có tổ chức và những con đường đẹp, nhưng lại không có bằng chứng gì về vũ khí hay quân sự. Nền văn minh này suy tàn và tan rã vào khoảng 1900 TCN, có lẽ do hạn hán và những sự thay đổi địa lý. Có một tranh cãi lớn về việc những mô tả nguyên văn trong văn học thời Vedic có trùng khít với những chứng cớ khảo cổ học được tìm thấy ở thung lũng sông Hằng hay không. Hầu hết các nhà sử học đều cho rằng chúng không giống nhau, có nghĩa là người dân thời Vedic không phải là những cư dân ở lưu vực sông Hằng. Giả thuyết đưa ra là người dân Vedic là những người di cư sau đó, gặp một nền văn minh đang suy tàn và càng thúc đẩy nhanh sự suy tàn đó. Số ít còn lại có quan điểm nghi ngờ giả thuyết Aryan Migration (hay thuyết chiếm đóng) này, và cho rằng những người dân lưu vực sông Hằng thực chất là những người đã biên soạn ra kinh Veda.

Nền văn minh Vedic có ảnh hưởng đến Ấn Độ ngày nay. Cội nguồn của Ấn Độ giáo ngày nay có nguồn gốc từ đây. Một số nghi lễ Ấn Độ giáo hình thành trong thời kì này. Phần lớn các ngôn ngữ Bắc Ấn Độ đều xuất phát từ Sanskrit, ngôn ngữ của kinh Veda, và được xếp vào một phần của nhóm ngôn ngữ Indo-châu Âu. Trong thiên niên kỉ thứ 1 TCN, rất nhiều luồng tư tưởng triết học phát triển, làm phong phú Ấn Độ giáo. Hầu hết đều bắt nguồn từ Veda. Tuy nhiên, hai trong số chúng – đạo Phật và đạo Jana – nghi ngờ tính xác thực của kinh Veda và trở thành một tôn giáo riêng biệt.

Rất nhiều đế chế lớn đã được hình thành giữa năm 500BC và 500AD. Đáng chú ý trong số đó là Mauryas và Guptas (còn gọi là Thời kì Vàng). Thời kì này chứng kiến sự suy thoái dần dần của đạo Phật và đạo Jana. Đặc biệt, những nghi lễ của đạo Phật đã biến mất khỏi đất Ấn Độ, mặc dù chính Đức Phật đã được đưa vào các vị thần Ấn Độ. Đạo Jana tiếp tục được thờ phụng bởi một số lượng lớn những người còn đang nghi ngờ về việc họ có được coi là người Ấn Độ giáo hay không.

Sự xâm nhập của đạo Hồi bắt đầu vào thế kỉ thứ 8 dưới hình thức một cuộc tấn công. Dần dần những kẻ tấn công bắt đầu trở thành kẻ thống trị và nhiều vùng Bắc Ấn nhanh chúng bị cai trị bởi những người theo đạo Hồi. Những người quan trọng nhất trong những người thống trị là dòng họ Mughal, người thành lập nên một đế chế mà vào thời kì hùng mạnh nhất đã bao phủ hầu hết tiểu lục địa (trừ những vùng xa nhất ở phía Đông và Nam), trong khi đó lực lượng Ấn Độ giáo lớn nhất còn sống sót ở phía Bắc là dòng họ Rajput. Cuối cùng đế chế Mughal sụp đổ, phần nào do sự tấn công từ Maratha, người đã lập nên một liên minh ngắn ngủi gần như lớn bằng đế chế Mughal. Thời kì Rajput và Mughal của Bắc Ấn Độ là thời kì vàng của nghệ thuật, kiến trúc, văn học Ấn Độ, sản sinh ra những viên ngọc quý muôn đời của Rajasthan và xây dựng nên Taj Mahal. Tiếng Hindi và Urdu cũng có nguồn gốc ở miền Bắc Ấn trung cổ. Trong thời kì đạo Hồi, một số người Ấn Độ giáo cũng đổi sang đạo Hồi do bị ép buộc, nhằm thoát khỏi địa vị thấp hèn mà hệ thống giai cấp đã áp đặt lên họ, hoặc đơn giản là để trục lợi từ việc cùng hàng ngũ với tầng lớp thống trị. Ngày nay, khoảng 13% dân số Ấn Độ và rất nhiều người Pakistan là người Hồi giáo.

Nam Ấn Độ theo một con đường khác, ít bị ảnh hưởng hơn bởi những kẻ xâm chiếm theo đạo Hồi. Thời kì từ 500 sau công nguyên đến 1600 sau công nguyên được gọi là thời kì kinh điển được thống trị bởi các vương quốc ở Nam Ấn Độ. Nổi bật trong số đó là đế chế Chalukyas, Rashtrakutas và Vijayanagara, những đế chế đã thống trị vùng đất Karnataka ngày nay và các đế chế Pallava, Chera, Pandyasvà Chola thống trị vùng đất Tamil Nadu Và Kerala ngày nay. Văn học Tamil, Kannada và Telugu nở rộ trong thời kì này và có nhiều sáng tác nhất cho đến lúc đó. Trong số đó, dòng tộc Chola được nhiều người biết đến là đế chế quyền lực nhất trong các vương quốc ở Nam Ấn Độ, với lãnh thổ trải dài đến tận phía Bắc ở Pataliputra và ảnh hưởng lên đến tận phía Đông Sumatra, phía Tây Borneo và phía Nam Việt Nam trong thời kì đỉnh cao quyền lực. Một vài công trình Ấn Độ giáo và đạo Jama vĩ đại nhất tồn tại ở Ấn Độ được xây dựng trong thời kì này ở phía Nam và Đông Ấn Độ. Những công trình này ít bị ảnh hưởng bởi những cấm đoán tôn giáo của đạo Hồi.

Những thương nhân châu Âu bắt đầu đến Ấn Độ bắt đầu từ cuối thế kỉ 16. Nổi bật trong số đó là người Anh, Pháp và Bồ Đào Nha. Khoảng thế kỉ 19, công ty Đông Ấn Độ của Anh đã nắm giữ chính trị của toàn bộ Ấn Độ, mặc dù người Pháp và Bồ Đào Nha cũng có những vùng đất ven biển. Có một cuộc nổi dậy của những người cai trị Ấn Độ vào năm 1857 đã bị đàn áp, nhưng dẫn đến việc chính phủ Anh biến Ấn Độ trở thành một bộ phận của Đế chế. Rất nhiều người dân Ấn Độ chuyển sang đạo Thiên chúa giáo trong thời kì này, với cùng mục đích khi họ chuyển sang đạo Hồi, mặc dù sự chuyển đổi bạo lực kết thúc ở thuộc địa Ấn Độ sau năm 1859, khi chính phủ Anh quốc tiếp quản Ấn Độ từ công ty Đông Ấn, và trước sự tuyên bố của nữ hoàng Victoria hứa tôn trọng tín ngưỡng tôn giáo của người Ấn Độ.

Sự chống cự không vũ trang đối với thực dân Anh dưới thời Mohandas Karamchand Gandhi dẫn đường đến độc lập vào 15 tháng Tám năm 1947. Tuy nhiên, độc lập được dành được đồng thời ở các bang không theo đạo ở Ấn Độ và những bang theo đạo Hồi nhỏ hơn ở Pakistan, và cuộc chiến đẫm máu giữa Ấn Độ giáo và đạo Hồi theo sau cuộc chia cắt (Patrition) dẫn đến cái chết của ít nhất nửa triệu người và sự di tán của 12-14 triệu người.

Ấn Độ tự do dưới thời Nehru áp dụng chính phủ dân chủ và tập trung phát triển kinh tế. Những chính sách này nhằm đạt được tự chủ, tự cấp-tự túc, và ở một mức độ nào đó đã biến Ấn Độ thành đất nước như ngày nay. Ấn Độ đã đạt được khả năng tự cung cấp thức ngũ cốc trước những năm 70, đảm bảo rằng nạn đói rộng khắp đã từng phổ biến giờ đây chỉ còn là lịch sử. Tuy nhiên những chính sách này cũng dẫn đến những thiếu thốn, chậm phát triển và nạn tham nhũng quy mô lớn. Sau cuộc khủng hoảng nợ năm 1991, đất nước thực hiện cải cách thị trường tự do mà cho đến nay vẫn còn tiếp tục, thúc đẩy sự tăng trưởng mạnh mẽ. Ngành công nghiệp outsourcing thương mại và công nghệ thông tin là ngành dẫn đường cho sự phát triển, trong khi công nghiệp và chế biến, 2 ngành chưa trải qua cải cách, thì đang đình trệ. Khoảng 60% người dân Ấn Độ sống bằng nông nghiệp và khoảng 25% vẫn trong tình trạng nghèo đói.

Quan hệ với Pakistan vẫn đóng băng. Họ đã chiến đấu qua 3 trận chiến (hoặc 4 nếu tính cả mâu thuẫn Kargil năm 1999). Cuộc chiến thứ 3 giữa hai đất nước vào năm 1971 dẫn đến việc Đông Pakistan trở thành Bangladesh. Trung Quốc và Ấn Độ cũng đi đến chiến tranh vào năm 1962 do tranh chấp biên giới. Mặc dù các mối quan hệ hiện nay khá yên bình, vẫn có những nhóm quân đội nổi dậy và việc qua biên không được phép giữa hai đất nước, mặc dù đường sang biên giới giữa SikkimTây Tạng đã được mở lại vào năm 2006 cho thương mại (chứ không cho du lịch). Những lo lắng an ninh về Pakistan và [Trung Quốc đã khiến Ấn Độ phải kiểm tra vũ khí hạt nhân hai lần (bao gồm lần năm 1974 được mô tả là “những vụ nổ hòa bình”). Ấn Độ muốn được chấp nhận là có một năng lực hạt nhân chính đáng và lên kế hoạch cho một ghế thường trực trong Hội đồng Bảo An. Nói một cách chính xác thì hai nước vẫn đang trong tình trạng chiến tranh.

Ấn Độ tự hào về quá trình đi lên dân chủ của mình. Chính phủ lập hiến và quyền tự do dân chủ đã được bảo vệ suốt 60 năm đất nước độc lập, trừ khoảng thời gian 18 tháng vào năm 1975-1977, khi Thủ Tướng Indira Gandhi tuyên bố tình trạng khẩn cấp, tạm hoãn cuộc bầu cử và nhân quyền.

Những vấn đề hiện tại ở Ấn Độ bao gồm tranh chấp đang diễn ra với Pakistan, khủng bố, bùng nổ dân số, tham nhũng, giảm sút về môi trường, nạn đói tiếp diễn và xung đột tôn giáo và sắc tộc. Nhưng nỗi ám ảnh hiện nay, ít nhất là trong bộ phận trí thức, là liệu Ấn Độ có thể đuổi kịp Trung Quốc trong tăng trưởng kinh tế hay không.

Chính trị

Ấn độ là một nước cộng hòa có Tổng thống là người đứng đầu. Trên thực tế Thủ tướng là người nắm trong tay nhiều quyền lực nhất trong chính phủ, và vị trí của Tổng thống chỉ là trên danh nghĩa.

Quốc hội được xây dựng dựa trên hệ thống quốc hội Anh, bao gồm hai viện. Hạ viện, được gọi là Lok Sabha (Nghị viện nhân dân) được bầu bởi nhân dân. Phần lớn các thành viên của thượng viện, gọi là Rajya Sabha (Hội Đồng quốc gia) được bầu cử bởi các thành viên trong hội lập pháp bang, mặc dù cũng có một số người là được bổ nhiệm. Người đứng đầu đảng có số ghế cao nhất trong Lok Sabha được chỉ định làm Thủ tướng. Kiểu quốc hội này được tiếp tục tại các bang với một chút thay đổi. Người đứng đầu bang được gọi là Thống đốc chứ không phải Tổng thống, và người này sẽ được Chính quyền Trung Ương chỉ định chứ không phải do bầu cử. Đứng đầu chính phủ là thủ hiến bang, người lãnh đạo cả bang và được chỉ định theo cách tương tự với Thủ tướng. Cơ quan lập pháp các bang có thể gồm một viện hoặc hai viện.

Múi giờ

Giờ chuẩn Ấn Độ (IST – Indian Standard Time) sớm hơn giờ Việt Nam 1,5 tiếng. Không có quy ước giờ mùa hè.

Địa lý

Núi, rừng, sa mạc và bãi biển, Ấn Độ đều có cả. Phía Bắc, Đông Bắc và Tây Bắc Ấn Độ được bao quanh bởi dãy Himalay tuyết phủ, dãy núi cao nhất thế giới. Để bảo vệ đất nước khỏi kẻ thù xâm lược, họ còn nuôi dưỡng những dòng sông quanh năm có nước Ganga, Yamuna (Jamunai) và Sindhu (Indus) mà trên những vùng châu thổ của các con sông này, nền văn minh Ấn Độ đã sinh sôi nảy nở. Mặc dù ngày nay phần lớn Sindhu thuộc Pakistan, ba trong số các nhánh của nó vẫn chảy quan Punjab. Một dòng sông Himalaya khác là dòng Brahmaputra chảy qua vùng Đông Bắc, phần lớn là qua Assam.

Phía Nam Punjab nằm trên dãy Aravalli cắt Rajasthan làm hai nửa. Nửa phía Tây Rajasthan bị bao phủ bởi sa mạc Thar. Dãy Vindhyas cắt qua Trung Ấn, đặc biệt qua Madhya Pradesh và đánh dấu điểm bắt đầu của cao nguyên Deccan đang che phủ hầu như toàn bộ phía nam bán đảo. Nó được bao bọc bởi dãy núi Sahyadri (Hẻm núi Tây) ở phía Tây và Hẻm núi Đông ở phía Đông. Cao nguyên này kho cằn hơn là các vùng đồng bằng, vì các dòng sông nuôi dưỡng khu vực này như Narmad, Godavari và Kaveri cạn nước vào mùa hè. Về phía Đông Bắc cao nguyên Deccan từng là khu vực rừng núi rậm rạp gọi là Dandakaranya che phủ các bang Chhattisgarh, Jharkhand, bờ phía Đông của Maharashtra và cực Bắc của Andhra Pradesh. Khu vực này vẫn là rừng rậm, bị xâm chiếm bởi đói nghèo và chiếm giữ bởi các bộ lạc. Khu rừng này đóng vai trò như một rào chắn đối với sự xâm lược của miền Nam Ấn Độ.

Ấn Độ có một đường bờ biển dài. Bờ biển phía Tây tiếp giáp Biển Ả Rập và bờ phía Đông giáp Vịnh Bengal, cả hai đều nằm trong Ấn Độ Dương.

Khí hậu

Ở Ấn Độ, trời chỉ mưa vào một khoảng thời gian xác định trong năm. Mùa trong năm và hiện tượng khí hậu gây ra việc này được gọi là gió mùa. Có hai loại gió mùa: Tây Nam và Đông Bắc, cả hai loại đều được đặt tên theo hướng gió thổi. Gió mùa Tây Nam quan trọng hơn vì nó gây mưa trên phần lớn lãnh thổ đất nước, và là nhân tố quan trọng quyết định đến vụ mùa (và cả nền kinh tế). Nó kéo dài từ tháng Sáu đến tháng 9. Nó tác động nhiều nhất đến vùng biển phía Tây vì nó khó có thể vượt qua các hẻm núi phía Tây để đi đến các vùng còn lại của Ấn Độ. Đường bờ biển phía Tây vì thế trù phú hơn các phần khác. Gió mùa Đông Bắc ảnh hưởng đến bờ biển phía Đông vào khoảng từ tháng Mười đến tháng Hai, hầu hết sẽ xảy ra lốc xoáy gây nhiều thiệt hại mỗi năm. Khu vực duy nhất có mưa từ cả hai loại gió mùa là vùng Đông Bắc Ấn Độ, khiến cho vùng này trở thành vùng có lượng mưa lớn nhất thế giới.

Ấn Độ trải qua ít nhất ba mùa một năm: mùa hè, mùa mưa (hay gió mùa) và mùa đông, mặc dù ở vùng phía Nam nhiệt đới coi kiểu khí hậu có nhiệt độ 250C (770F) là mùa đông thì có phần hơi thổi phồng. Miền Bắc chịu một vài đỉnh điểm nắng nóng vào mùa hè và lạnh giá vào mùa đông, nhưng ngoại trừ khu vực dãy núi Himalaya ra thì hầu như không có tuyết. Từ tháng Mười một đến tháng Một là mùa đông và từ tháng Từ và tháng Năm là những tháng nắng nóng, thời điểm mọi người lúc nào cũng nóng lòng mong chờ những cơn mưa xuống. Ngoài ra còn có một mùa xuân ngắn vào tháng Hai và tháng Ba, đặc biệt là ở vùng Bắc Ấn.

Vẫn đang tồn tại những ý kiến khác nhau xung quanh việc có vùng nào ở Ấn Độ thực sự trải qua mùa thu hay không, nhưng tổ tiên ngày xưa chắc chắn đã chứng kiến mùa thu như vậy trong số sáu mùa trong năm mà họ chia (ritus – Vasanta – mùa Xuân, Greeshma – mùa Hè, Varsha – mùa mưa, Sharat – mùa Thu, Shishira – mùa Đông, Hemanta – mùa Đông ôn hòa).
Theo lịch Bengali, 12 tháng được chia thành 6 giai đoạn (mỗi giai đoạn 2 tháng) được gọi là “ritu”. Đó là: (Baishkh-Jaistho) Greeshma – mùa Hè, (Aashar-Shrabon) Varsha – mùa Mưa, (Bhadro-Aashine) Sharat – mùa Thu, (Kartik – Aghrayan) Hemanta – Mùa Đông ôn hòa, (Pouash-Magh) Shet – mùa Đông, (Falgun – Chaitro) Vasanta – mùa Xuân, bắt đầu của Baishakh thường là vào ngày 14 hoặc 15 tháng Tư hàng năm. Mặc dù “vòng quay các mùa” thường không theo chính xác như lịch nhưng đó vẫn là kết cấu cơ bản của khí hậu miền Đông Ấn.

Văn hóa

Ấn Độ có một sự pha trộn rất đa dạng và phong phú giữa văn hóa và truyền thống, được chi phối bởi màu sắc tôn giáo và tín ngưỡng. Không có một văn hóa Ấn Độ thống nhất nào cả, và đây có lẽ là đất nước duy nhất mà ở đó mọi người từ nhiều nơi với tín ngưỡng tôn giáo, ngôn ngữ và dân tộc khác nhau cùng chung sống. Có bốn nền văn hóa nhỏ chính: Tây, Bắc, Đông, Nam. Phần lớn những văn hóa Ấn Độ cổ được lưu giữ ở miền Nam, nơi nổi tiếng với những nghệ thuật truyền thống như âm nhạc Carnatic và điệu nhảy Ấn Độ truyền thống.
Phần phía Tây của Ấn Độ được công nghiệp hóa mạnh mẽ và có rất nhiều di sản đẹp đẽ. Ahmedabad ở Gujarat nổi tiếng về Lễ hội Thả diều Quốc tế và lễ hội Navratri (một lễ hội nhảy múa kéo dài 9 ngày). Khu Ahmedabad cổ thu hút rất nhiều người nước ngoài bởi những ngôi nhà cổ kính.
Phía Bắc Ấn Độ có một nền di sản về âm nhạc Ấn Độ giáo truyền thống rất phong phú và những hình thức nhảy sôi nổi. Nghệ thuật và nhạc kịch nở rộ trong những thành phố bận rộn của Ấn Độ cùng với những nền tảng phương Tây không ngừng tăng, làm tô điểm cho cuộc sống ở các thành phố lớn.
Miền Đông nổi tiếng về rất nhiều hình thức âm nhạc và điệu nhảy dân gian. Những hình thức nghệ thuật này được làm phong phú thêm bởi sự ảnh hưởng mạnh mẽ của miền Đông Á.

Những ngày nghỉ lễ

Có ba ngày lễ quốc gia: Ngày Cộng hòa (26 tháng 1), ngày Quốc khánh (15 tháng 8) và Gandhi Jayanti (2 tháng Mười) diễn ra vào những ngày giống nhau hàng năm. Thêm vào đó, có ba lễ hội quốc gia lớn với những thời điểm luân phiên nhau được biết đến như:

  • Lễ hội Holi vào tháng Hai hoặc tháng Ba- Lễ hội của sắc màu là một lễ hội chính được tổ chức chủ yếu ở miền Bắc, Đông và Tây Ấn Độ. Vào ngày đầu tiên, mọi người đến các ngôi đền và đốt lửa trại, nhưng vào ngày thứ hai thì dành cho những cuộc đấu ném nước đầy màu sắc kết hợp với việc tắm bột màu. Đây không phải là một môn thể thao đông khán giả: là một khách du lịch, bạn sẽ bị cuốn hút tham gia, vì thế bạn sẽ phải phòng thủ từ bên trong hoặc mặc những bộ quần áo cũ đáng bỏ đi nhất và tham gia cuộc vui. Thường thì sẽ có mặt rượu và bhang (ma túy làm từ cây dầu gai) và đám đông sẽ trở nên ngày càng ầm ĩ khi tối đến. Các lễ hội có rất ít ở miền Nam Ấn Độ, mặc dù những lễ hội riêng vẫn diễn ra trong cộng đồng Bắc Ấn cư trú ở các thành phố miền Nam Ấn Độ.
  • Durga Puja/ Navarathri/Dusselhara, Từ tháng Chín đến tháng Mười – Một lễ hội kéo dài 9 ngày và lên đến đỉnh điểm trong ngày thiêng Dasara, khi tất cả người dân địa phương đều cùng thờ cúng vị thần Durga. Những người công nhân được cho kẹo, tiền thưởng, quà, quần áo mới, v..v…Đó cũng là một năm mới đối với các doanh nhân vì họ sẽ bắt đầu những ghi chép kế toán mới. Ở một số nơi như Tây Bengal, Durga Puja là lễ hội quan trọng nhất. Lễ hội Dussehara diễn ra ở phía Bắc và vụ giết chết Ravana bởi vua Rama được tái hiện lại trên sấn khấu và được gọi là Ram Lila. Ở Gujarat và Nam Ấn Độ, lễ hội Navarathri được tổ chức bằng cách nhảy múa theo những bài hát sùng đạo và tuân thủ các tục lệ tôn giáo như việc ăn kiêng kéo dài tới 9 đêm.
  • Diwali (Deepavali), từ tháng Mười đến tháng Mười Một – Lễ hội ánh sáng, kỉ niệm sự trở lại của Vua Rama về kinh đô của vương quốc Ayodhya sau 14 năm bị lưu đày. Đây có lẽ là lễ hội hoang phí nhất đất nước, khiến người ta (ít nhất là khách phương Tây) liên tưởng đến sự kết hợp giữa thức ăn trong ngày lễ Tạ Ơn và việc mua sắm, tặng quà trong lễ Giáng Sinh. Các ngôi nhà được trang hoàng, ánh sáng lấp lánh ở khắp nơi và nếu bạn đi tản bộ các con phố vào một đêm Diwali, bạn sẽ thấy pháo hoa nổ khắp mọi nơi, đôi khi là ngay cả ở dưới chân bạn.

Ngoài những lễ hội này, mỗi bang còn có những lễ hội quốc gia chính của mình như lễ hội Onam ở Kerala hoặc Sankranti ở Andhra Pradesh hoặc Pongal ở Tamil Nadu hoặc Baisakhi ở Punjab. Những lễ hội này được tổ chức như một ngày nghỉ công ở các bang tương ứng ở trên.

Những lễ hội tôn giáo diễn ra vào những ngày khác nhau mỗi năm, bởi vì những lễ hội của đạo Phật hay đạo Hồi dựa trên lịch tương ứng của họ mà không dựa trên lịch thông thường mà thế giới vẫn dùng. Phần lớn các lễ hội chỉ được tổ chức mang tính địa phương, vì thế tìm hiểu trước về bang hoặc thành phố mà bạn sẽ đến thăm thông tin về việc nó có đóng cửa hay không. Những vùng khác nhau có những cái tên khác nhau cho cùng một lễ hội. Để phục vụ cho những nghi thức tôn giáo khác nhau, các văn phòng đã liệt kê ra một danh sách những ngày nghỉ tùy chọn (chính phủ gọi đó là những ngày nghỉ bị giới hạn) mà từ đó, nhân viên được phép chọn lấy hai cái bên cạnh những ngày nghỉ đã có sẵn. Điều này có nghĩa là nhiều người sẽ vắng mặt và các dịch vụ bị đình trệ ngay cả khi các văn phòng vẫn đang trong giờ mở cửa.

Chào hàng

Những người chào hàng có thể thấy ở khắp nơi giống như ở nhiều nước đang phát triển khác, và bạn sẽ cho rằng bất cứ ai đang nhiệt tình giúp đỡ bạn cũng đều có ý định lấy tiền từ bạn. Tuy nhiên, ở những khu vực hầu như không có hoặc không hề có khách du lịch, sẽ không có gì bất thường khi có người bỏ việc của họ để nhiệt tình giúp đỡ bạn mà không hề mong đợi được đền đáp. Trong những hành trình của bạn ở Ấn Độ, bạn sẽ bị bao vây bởi những người mời chào cố gắng thuyết phục bạn mua thứ gì đó hoặc ghé vào các cửa hàng. Có vô số những thủ đoạn, từ việc nói rằng khách sạn của bạn đã bị đóng cửa (tất nhiên họ sẽ biết có một khách sạn khác đang còn phòng), chỉ dẫn sai đường đến phòng mua vé tàu nhà nước (chỉ dẫn sẽ đi đến văn phòng du lịch của bạn họ), cố gắng thuyết phục bạn mua những viên đá quý gửi về nhà (những viên đã quý này thường là những viên pha lê không hề có giá trị), những sinh viên nghèo sẽ đưa bạn đi ngắm cảnh vài giờ đồng hồ rồi sau đó rất tiếc khi phải bắt bạn mua sách giáo khoa cho họ (giá sách sẽ cao ngất ngưởng và được mua từ một hiệu sách họ quen). Còn có nhiều kẻ mời chào khác dễ nhận ra hơn, những người này “biết một chỗ ăn tối rất tuyệt” hoặc muốn bán cho bạn một bộ cờ trên đường phố.

Thế mới nói người Ấn Độ nói chung rất thân thiện, và mọi người sẽ sẵn sàng hỏi han và đưa ra những lời gợi ý - có thể có ích hoặc có thể chưa được kiểm chứng vào thời điểm đó. Người Ấn Độ có xu hướng thân thiện với khách du lịch và hầu hết họ sẽ rất vui được giúp đỡ du khách. Người dân Ấn Độ ấm áp, nhiệt tình và sẵn sàng trợ giúp. Du khách phương Tây phải đối phó với những người chào hàng, nhưng hãy sáng suốt để phân biệt những người này với những người dân địa phương chỉ tò mò về bề ngoài của bạn. Nếu bạn nghi ngờ ai đó là cò mồi, cứ chọn một người dân bất kì và hỏi cho rõ. Vì Tiếng Anh được sử dụng rất rộng rãi, sẽ không có vấn đề gì khi du lịch. Nhờ đến sự giúp đỡ của hai, ba người thay vì chỉ tin tưởng vào một người nếu bạn cần thông tin. Ngoài ra tiếp cận những người trong những nhóm nhỏ sẽ rất hữu ích để có được thông tin chính xác trong hầu hết các trường hợp. Nếu bạn cảm thấy bạn đang gặp khó khăn thì cầu cứu những người dân địa phương là tốt nhất vì cảnh sát và hỗ trợ y tế rất chậm phản hồi, và cho đến khi nhận được những trợ giúp thích hợp thì một chút giúp đỡ sẽ rất có ích.
Đối mặt với một lời tấn công như vậy rất dễ gây ra ức chế tâm lý, cảm thấy cả đất nước Ấn Độ đang chống lại và vắt kiệt những gì bạn có. Không cần phải nói cũng biết rằng tâm lý bị ức chế như vậy sẽ ảnh hưởng đến những đánh giá chuẩn xác về đất nước này. Đối phó với những người cò mồi rất đơn giản: hãy nghĩ rằng tất cả những ai cho bạn biết về một thông tin rất đáng ngạc nhiên (ví dụ như “khách sạn của bạn đóng cửa rồi”) là cò mồi. Đừng e sợ ngại để có thể nhiều câu trả lời cho một câu hỏi. Muốn tránh xa cò mồi thì:

  • Hoàn toàn lờ đi anh ta/cô ta và làm việc của bạn cho đến khi anh ta tránh xa. Việc này sẽ mất chút thời gian, nhưng kiên nhẫn chính là chìa khóa để có thể xoay xở được ở Ấn Độ.
  • Nói “KHÔNG” với anh ta một cách kiên quyết và lặp lại nhiều lần.

Cũng sẽ rất tốt nếu có một người bạn Ấn Độ kiên đáng tin cậy mà bạn có thể tin tưởng. Nếu họ dẫn bạn đi thăm thú, họ sẽ giúp bạn tránh được những cò mồi.

Phân cấp hành chính

Về mặt hành chính Ấn Độ được chia làm 28 bang và 7 vùng lãnh thổ. Nhìn chung các bang được phân ranh giới dựa trên ngôn ngữ. Chúng khác nhau về diện tích; những bang lớn còn rộng hơn và đa dạng hơn cả một số nước châu Âu. Những lãnh thổ liên bang thì nhỏ hơn các bang – đôi khi chỉ là một thành phố – và chúng có ít quyền tự trị hơn.
Những bang và lãnh thổ liên bang này hợp lại theo quy ước thành những vùng sau:

  • Bắc Himalaya (Jammu và Kashmir, Himachal Pradesh, Uttarakhand): nhiều đồi núi và rất xinh đẹp, một điểm du lịch dành cho những người ưa mạo hiểm và tín đồ tôn giáo. Khu vực này bao gồm một số địa điểm tôn giáo và nơi nghỉ dưỡng trên đồi thu hút khách du lịch nhất của Ấn Độ. Nơi đây có những bang phong cách rất đẹp.

Thủ đô Delhi nằm ở đây. Sông Ganga và Yamuna chảy qua đồng bằng này. Rất nhiều những sự kiện trong lịch sử Ấn Độ đã diễn ra ở khu vực này. Madhya Pradesh nằm ở trung tâm Ấn Độ và là một khu rừng rậm rạp. Phần lớn những khu bảo tồn hổ và động vật hoang dã được thành lập ở Madhya Pradesh để bảo vệ động vật hoang dã. Con sông Narmada bắt nguồn từ Amarkantak ở Madhya Pradesh chảy vào Jabalpur và sau đó là Gujarat. Nó chảy ra biển Ả Rập ở Bharuch. Dòng sông Narmada nguyên sơ là con sông thiêng liêng nhất trong Ấn Độ giáo và là trung tâm chính của các cuộc hành hương và du lịch tâm linh ở Ấn Độ.

  • Tây Ấn (Dadra và Nagar Haveli, Daman và Diu, Goa, Gujarat, Maharashtra, Rajasthan)

Có hàng dặm sa mạc Thar. Là quê hương của những cung điện và pháo đài đầy màu sắc, thành phố Rajasthan, thành phố lớn nhất và sôi động nhất Ấn Độ Mumbai (tên cũ là Bombay), những bãi biển tuyệt đẹp và những khu rừng nguyên sinh ở Goa và Bollywood (ngành công nghiệp sản xuất phim Ấn Độ tại Bombay)

  • Nam Ấn (Andaman và Nicobar, Andhra Pradesh, Karnatak, Kerala, Lakshadweep, Pondicherry, Tamil Nadu)

Là một pháo đài kiên cố của văn hóa bản địa, Nam Ấn nổi bật với những ngôi đền lịch sử và nổi tiếng, những khu rừng nhiệt đới, những nhánh sông ở Kerala, đường bờ biển tuyệt vời và những vùng quê đặc biệt với những di sản giàu có ở Andhra Pradesh, những khu nghỉ dưỡng trên đồi xinh đẹp ở Tamil Nadu, những bãi tắm và thành phố đa sắc tộc ở Pondicherry, Karnataka và những quần đảo trù phú tuyệt vời của Andaman & Nicobar (ở phía Đông) và Lakshadweep ở phía Tây.

Mặc dù không phát triển như ba vùng trên, đây cũng là nơi có nền văn hóa tiến bộ nhất với mức độ chấp nhận người ngoại quốc cao nhất. Thành phố lớn nhất là Kolkata (tên cũ là Calcutta) nằm ở Phía Tây bang Bengal; những thành phố đền ở Puri với ngôi đền Vua Jagannath nổi tiếng, Bhubaneswar và Konark thì ở Orissa. Đây cũng là nơi dự trữ khoáng sản của Ấn Độ, có những mỏ khoáng sản giàu có và rộng lớn nhất nước này.

Là vùng đảo và còn khá là hoang sơ, là phần thuộc về các bộ lạc của Ấn Độ, với những vùng phong cảnh đẹp và trù phú, những họ động thực vật Indo-Malay địa phương và nổi tiếng về Vườn Trà. Bao gồm bảy bang nhỏ (theo mức trung bình của Ấn Độ, một số bang trong số chúng còn hơn cả Thụy Điển và Áo) được biết đến với cái tên Bảy Chị Em Gái.

Thành phố

Dưới đây là chín thành phố được chọn là thành phố đáng chú ý nhất Ấn Độ. Những thành phố khác có thể được tìm thấy ở từng vùng cụ thể.

  • Delhi – thủ đô của Ấn Độ, trái tim của Bắc Ấn.
  • Bengaluru (trước kia là Bangalore) – Thành phố vườn, từng là nơi ở yên bình của những người đã nghỉ hưu giờ đây biến thành thành phố của bóng đèn, công nghệ và các công ty.
  • Chennai (trước kia là Madras) – cảng chính ở Nam Ấn, cái nôi của âm nhạc Carnatic và Bharatanatyam, nơi có bãi biển Marina nổi tiếng, trung tâm sản xuất xe ô tô của Ấn Độ và là một trung tâm có công nghệ thông tin phát triển nhanh.
  • Jaipur – Thành phố Màu hồng là nơi trưng bày chính văn hóa đạo Hồi của Bắc Ấn thời trung cổ.
  • Kochi (trước kia là Cochin) – Trong lịch sử là trung tâm thương mại quốc tế, giờ đây là cửa ngõ đến với các bãi biển đầy cát và các vùng nước đẹp.
  • Kolkata (trước kia là Calcutta) - trung tâm văn hóa của Ấn Độ, Kolkata là quê hương của rất nhiều tòa nhà thuộc địa. Nơi đây còn được biết đến như Thành phố Vui vẻ.
  • Mumbai (trước kia là Bombay) – trung tâm tài chính của Ấn Độ, trung tâm “Bollywood” (ngành công nghiệp sản xuất phim tiếng Hindi của Ấn Độ)
  • Shimla – thủ phủ mùa hè trước kia của Ấn Độ thuộc địa, nằm tại chân dãy Himalaya với số lượng lớn thừa kế kiến trúc thời Victoria.
  • Varanasi – được coi là thành phố đạo Hồi thiêng liêng nhất, nằm trên bờ sông Gange, một trong số những thành phố có người ở lâu đời nhất trên thế giới.

Các điểm đến khác
Ấn Độ có rất nhiều điểm đến và khu vực có vẻ đẹp độc đáo. Dưới đây là danh sách chín nơi nổi tiếng nhất:

  • Bodh Gaya - nơi Phật Thích Ca Mâu Ni tu thành chính quả.
  • Ellora/Ajanta – các đền chùa và tu viện trong hang đá kì thú, nơi linh thiêng của những người theo đạo Phật, Jana và Ấn Độ giáo.
  • Goa – một sự pha trộn Đông Tây, các bãi biễn và nền văn hóa hỗn tạp.
  • Đền Vàng – Điểm đến linh thiêng đạo Sikh ở Amritsar.
  • Hampi – Tàn tích kinh ngạc của đế chế Vijayanagara
  • Khajuraho – nổi tiếng về những kiến trúc gợi tình
  • Konark – Đền Mặt Trời, là ví dụ điển hình của kiến trúc Kalingan, một di sản thế giới được UNESCO công nhận.
  • Hồ Cung điện – Hồ Cung Điện ở Octopussy, nằm ở Udaipur
  • Đền Meenakshi – Một ngôi đền đạo Hồi kì vĩ ở Madurai
  • Taj Mahal – Khu mộ cẩm thạch không đâu sánh được ở Agra
  • Đồi Parasnath – vùng núi thiêng, là Jerusalem đối với những người theo đạo Jana.

Nhập cảnh

Visa

Tùy thuộc vào mục đích chuyến thăm, bạn có thể lấy visa du lịch (6 tháng), visa kinh doanh (6 tháng, một năm hoặc hơn một năm, nhập cảnh nhiều lần - multiple entries) hoặc visa sinh viên (lên đến 5 năm). Một visa 10 năm đặc biệt (trị giá 150 đô la, cho công việc và cho du lịch) chỉ được cấp cho công dân Hoa Kỳ. Thời hạn hiệu lực của thị thực được tính từ ngày cấp thị thực, không tính từ ngày nhập cảnh vào Ấn Độ. Ví dụ, một visa 6 tháng được cấp ngày 1 tháng Một sẽ hết hạn vào 30 tháng Sáu, không quan trọng ngày bạn nhập cảnh. Khoảng cách ít nhất là 2 tháng giữa hai visa du lịch liên tiếp. Visa du lịch có giá trị 6 tháng có thể có một khoảng thời gian tối đa 90 ngày cho mỗi chuyến đi, tùy quốc tịch. Vì thế hãy chắc chắn đã kiểm tra khoảng thời gian tối đa cho mỗi chuyến đi ở đại sứ quán đại phương.

Vào 1 tháng Một năm 2010, Ấn Độ đưa ra quy chế TVOA mới (Tourist Visa On Arrival – Visa du lịch lấy khi đến) cho phép công dân các nước Phần Lan, Nhật Bản, New Zealand, Luxemboug, Singapore, Campuchia, Việt Nam, Lào, Mianma, Indosia và Phillippine có thể xin visa du lịch tại các sân bay ở Chennai, Mumbai, Delhi và Kolkata. Loại visa này chỉ được nhập cảnh 1 lần và có thể ở Ấn Độ nhiều nhất là 30 ngày. Việc này sẽ chiếm một chút thời gian (không có thời gian cố định, dao động trong khoảng 1-6 tiếng) tiến hành nộp đơn ngay khi đến sân bay. Lệ phí visa TVOA là 60 đô la Mỹ cho một khách, kể cả trẻ em. Công dân nước ngoài chỉ được xin visa loại này nhiều nhất hai lần/năm, với khoảng cách ít nhất là hai tháng giữa các lần nhập cảnh. Thị thực loại này không thể đổi hoặc gia hạn. Hãy liên hệ với đại sứ quán hoặc tòa lãnh sự Ấn Độ tại Việt Nam hoặc truy cập trang web của ĐSQ để biết thêm chi tiết.

Những giấy tờ cần thiết khi làm thị thực du lịch:
1. Đơn xin cấp thị thực
2. 02 ảnh chân dung mới nhất (4x4)
3. Hộ chiếu với thời hạn hiệu lực còn ít nhất là 6 tháng và ít nhất 2 trang trống
4. Lệ phí làm thị thực (thanh toán bằng Đô la Mỹ và chỉ nhận tiền mặt)

Thêm nữa, rất nhiền đại sứ quan ở Ấn Độ chỉ cấp visa cho người dân của nước đó: điều này có nghĩa là bạn nên lấy visa trước khi rời nước, thay vì cố gắng lấy visa ở một nước láng giềng (mặc dù từ tháng Tám năm 2009 những người từ nơi khác vẫn có thể xin visa thông qua đại sứ quán Băng Cốc và phải thêm tiền phí chuyển).

Nguyên tắc cấp và tính hiệu lực của visa sẽ khác nhau tùy thuộc vào quốc tịch. Hãy kiểm tra trang web của đại sứ quán Ấn Độ, tòa lãnh sự hoặc hội đồng cấp cao tại nước mình hoặc liên hệ với văn phòng địa phương.

Sẽ là khôn ngoan nếu hỏi thêm về visa nhập cảnh nhiều lần (multiple entries) ngay cả khi bạn không định dùng đến nó – chúng đồng giá, được cấp khá dễ dàng và thuận tiện khi vào phút cuối bạn quyết định đi sang nước láng giềng. Tuy nhiên, ngay cả đối với visa nhập cảnh nhiều lần cũng phải có một khoảng cách ít nhất 2 tháng giữa lần rời Ấn Độ và lần quay trở lại. Nếu cố gắng quay lại đất nước này trước thời hạn hai tháng, bạn sẽ bị hỏi chi tiết về chuyến bay và sẽ buộc phải hối lộ (lên tới 50 đô la) để nhờ người ta kí đồng ý cho bạn quay lại. Đây là một thực tế tại các điểm nhập cảnh nhỏ trên đất liền. Tiện lợi hơn thì chỉ cần đến đại sứ quán Ấn Độ ở đất nước nơi bạn muốn xuất phát đi Ấn Độ và hoàn thành thủ tục nhập cảnh sớm. Đại sứ quán sau đó sẽ dán một dấu chứng nhận vào hộ chiếu của bạn, và bạn sẽ được phép quay trở lại Ấn Độ.

Có một số loại visa khác cho những mục đích đặc biệt. Visa cho mục đích công tác là bắt buộc đối với bất cứ ai đến thăm Ấn Độ chủ yếu để tham gia các hoạt động tôn giáo. Luật này được dùng để chống lại những sự chuyển đổi tôn giáo, nhất là từ Hồi giáo sang Thiên chúa giáo. Đã có những trường hợp những người thuyết giáo bị trục xuất do kêu gọi tụ tập tôn giáo trong khi đang dùng visa du lịch. Bạn không phải lo nếu bạn chỉ đi du lịch tôn giáo những nhà thờ ở Ấn Độ.

Nếu bạn dùng visa Học tập (Student visa), Làm việc (Employment visa), Nghiên cứu (Research visa) hay Công tác (Missionary visa), bạn cần đăng kí trong vòng 14 ngày kể từ ngày đến với Văn phòng đăng kí dành cho người nước ngoài tại địa phương bạn cư trú (Foreigners Regional Registration Office). Nếu nơi bạn ở không có văn phòng này, bạn cần đăng kí với sở cảnh sát địa phương. Tất cả khách du lịch có ý định ở lại hơn 180 ngày đều cần phải được đăng kí.

Ở quá thời hạn ghi trên visa là điều cần tránh bằng mọi giá vì bạn sẽ không được phép rời khỏi đất nước cho đến khi bạn trả một khoản tiền phạt khá lớn và phải làm một số thủ tục rườm rà ở cả văn phòng nhập cảnh địa phương hoặc sở cảnh sát. Cả quá trình này chiếm không dưới 3 ngày và còn có thể kéo dài hơn nếu tính cả ngày nghỉ cuối tuần, rất nhiều các ngày lễ quốc gia và những yêu cầu thủ tục oái oăm không thể tránh được.

Đại sứ quán Ấn Độ tại Việt Nam:

Hà Nội:
Địa chỉ: 58 – 60 Đường Trần Hưng Đạo, Quận Hoàn Kiếm, Hà Nội, Việt Nam
Điện thoại: (04) 38244989 và 38244990, Fax: (04) 38244998

Thành phố Hồ Chí Minh
Địa chỉ: 55 Đường Nguyễn Đình Chiểu, Quận 3, thành phố Hồ Chí Minh
Điện thoại: (08) 3 823 7050, Fax: (08) 3 823 7047

Thủ tục nhập cảnh và hải quan

Khai báo hải quan có thể sẽ khá rườm rà, mặc dù nó đã được cải thiện rất nhiều trong thập kỷ qua. Nói chung hãy tránh những cò mồi đề nghị giúp bạn xách hành lý qua cửa hải quan. Có rất nhiều quy tắc liên quan đến việc miễn thuế – có những quy tắc khác nhau cho công dân Ấn Độ, du khách nước ngoài, công dân Nepal, Bhutan và Pakistan, những người không phải công dân gốc Ấn Độ và những người chuyển tới Ấn Độ. Xem qua trang web của Tổng cục hải quan và thuế (Central Board of Excise and Customs) để biết thêm thông tin về những thứ mà bạn cần mang theo. Nếu bạn là khách du lịch Việt Nam và không quá cảnh ở Nepal, Bhutan hay Pakistan, bạn sẽ có quyền mang theo những “quà lưu niệm và hành lý cá nhân đã sử dụng” và các vật làm quá trị giá Rs 4.000. Các quy định khác đều có trên trang web. Nếu bạn định mang bất cứ đồ vật mới nào đã được đóng gói thì sẽ tốt hơn nếu mang theo hóa đơn cho thấy giá trị của chúng. Bạn cũng được phép mang theo 200 điếu thuốc lá hoặc 50 điếu xì gà hoặc 250 gam thuốc lá và một lít rượu miễn thuế. Cấm các chất và đồ vật sau không được nhập cảnh Ấn Độ: vũ khí, chất nổ, ma túy, chất lỏng hoặc các loại dao kéo, các vật có thể dùng làm vũ khí. Nếu là đồ dùng cá nhân (kéo, thuốc dạng lỏng…), bạn có thể để vào trong hành lý gửi, không được để trong hành lý xách tay. Nếu bạn không có gì để khai báo thì bạn có thể đi qua cổng màu xanh được đánh dấu rõ ràng ở các sân bay và nói chung bạn sẽ không bị gặp khó khăn gì cả.

Khi làm thủ tục nhập cảnh, bạn phải khai tờ khai nhập cảnh (Disembarkation Card) và đảm bảo nhân viên hải quan đóng dấu nhập cảnh vào hộ chiếu (bạn sẽ gặp rắc rối khi xuất cảnh nếu không có dấu này).

Nhập khẩu và xuất khẩu đồng rupee Ấn Độ bởi các kiều bào theo lý thuyết là bị cấm, mặc dù trên thực tế cũng không hề có cuộc kiểm tra nào. Kiều dân Ấn Độ có thể nhập và xuất lên tới tối đa 5.000 rupee nhưng trong những chuyến đi tới Nepal thì không được mang theo những tờ mệnh giá 500 và 1000 rupee.

Đi bằng máy bay

Những nơi nhập cảnh chính là Mumbai, Delhi, Chennai và Bengaluru. Các sân bay ở những thành phố này đều là mới hoặc đang phát triển xây dựng. Delhi vừa khai trương Terminal 3 quốc tế đúng dịp Đại hội thể thao khối Liên Hiệp Anh (Commonwealth Games) 2010 và Bangalore cũng đã ra mắt sân bay mới vào năm 2008. Có rất nhiều chuyến bay trực tiếp chuyến bay thẳng và lựa chọn chuyển tiếp từ châu Âu, Bắc Mỹ, Trung Đông và Australia. Châu Phi cũng được kết nối với Delhi & Mumbai.

Những nơi nhập cảnh thứ yếu vào Ấn Độ là Hyderabad, Goa, Kolkata hoặc bờ biển Malabar. Có rất nhiều chuyến bay chuyển tiếp đến khu vực ven biển Malabar đến các thành phố như Kochi, Kozhikode & Thiruvananthapuram từ Trung Đông. Phần lớn các hãng hàng không Trung Đông đều có máy bay chuyển tiếp từ trung tâm vùng Vịnh. Hyderabad vừa khai trương một sân bay mới, sân bay Quốc tế Rajiv Ganhdi và hiện nay có các hãng hàng không lớn như British Airways, Emirates, Etihad, Lufthansa, Qatar Airways & Thai Airways. Goa là điểm du lịch yếu thích của du khách châu Âu, vì thế được kết nối với nhiều hãng hàng không châu Âu như Condor, Edelweiss, Monarch Airlines, Thomas Cook Airlines &Thomson Airways. Kolkata hiện này có các hãng Emirates, Lufthansa, Singapore Airlines & Thai Airways.

Ấn Độ có những hãng máy bay quốc tế nội địa như Air India (hợp nhất từ Air India và Indian Airlines). Những hãng này cung cấp dịch vụ đi lại tốt ở trong nước. Trong những năm qua, chính phủ đã cho phép các hãng máy bay tư nhân như Jet Airways và Kingfisher đi lên thành hãng máy bay quốc tế. Có những chuyến đi ban ngày tới các trung tâm chính trên thế giới xuất phát từ Delhi & Mumbai.
Air India thường có những chuyến bay chuyên trở giá thấp nhất đến Ấn Độ. Trong những năm qua, hãng này đã tăng trưởng một cách đều đặn và còn được mời gia nhập Star Alliance, những vẫn còn vài thứ phải xem xét cho đến khi nó được coi là đẳng cấp quốc tế. Air India còn yếu kém do dịch vụ khách hàng không đồng bộ và hệ thống đặt vé trực tuyến/qua điện thoại còn chưa đạt chuẩn.

Từ Việt Nam chưa có chuyến bay trực tiếp sang Ấn Độ mà phải chuyển tiếp ở Bangkok, Singapore hoặc Kuala Lumpur đến Mumbai hoặc Delhi. Có thể đi từ Hà Nội, Đà Nẵng, Thành phố Hồ Chí Minh bằng các hãng hàng không Malaysia Airlines, Singapore Airlines, Thai Airlines rồi chuyển máy bay của các hãng khác như Indian Airlines hoặc Air India. Bạn nên đặt chỗ sớm trước 1 đến 2 tháng nếu đến và đi Ấn Độ vào mùa cao điểm du lịch (từ tháng 11 đến tháng 3 hàng năm), vì thời gian này các chuyến bay đều kín chỗ.

Từ Mỹ, Continental Airlines cung cấp dịch vụ bay thẳng hàng ngày từ sân bay Newark đến Delhi và Mumbai; Air India cung cấp dịch vụ bay thẳng đến Mumbai và Delhi từ sân bay John F. Kennedy. Dịch vụ tương tự cũng được mở rộng với một điểm đến nữa ở Hyderabad; và American Airlines cung cấp dịch vụ bay thẳng hàng ngày từ Chicago đến Delhi. Rất nhiều các hãng hàng không châu Âu cung cấp dịch vụ bay từ các thành phố ven biển phía Tây đến Ấn Độ thông qua các trung tâm ở châu Á. Jet Airways cũng bay từ New York đến Delhi và Mumbai chuyển tiếp ở Brussels và từ San Francisco đến Mumbai chuyển tiếp ở Thượng Hải.

Từ Châu Âu và Bắc Mỹ cũng có thể đi bằng các hãng hàng không châu Âu như Lufthansa, Finnair, British Airways, KLM Royal Dutch Airlines và Air France. Đối với những du khách ở dài ngày (3-12 tháng), hãng hàng không Thủy Điển thường có dịch vụ rất tốt từ Thủy Điển với các chuyến bay chuyển tiếp từ những thành phố lớn châu Âu và cả một số khác ở Mỹ.

Để tiết kiệm tiền vé, hãy xem xét việc chuyển tiếp ở các đất nước vùng Vinh bằng máy bay của Air Arabia (một hãng hàng không giá rẻ trụ sở ở Sharjah có các chuyến bay chuyển tiếp ở châu Âu), Etihad (đặc biệt nếu bạn cần một chiếc vé 1 chiều hoặc đang trở về châu Âu từ một đất nước châu Á khác) chuyển tiếp ở Abu Dhabi, Emirates chuyển tiếp ở Dubai hoặc Qatar Airlines chuyển tiếp ở Doha. Rõ ràng những hãng hàng không này cũng là cách dễ dàng nhất để đi từ chính các đất nước vùng Vịnh bên cạnh Air India và Air India Express.

Từ Đông Á và Australia thì Singapore (được cung cấp dịch vụ bởi Air India – một chi nhánh giá rẻ của Air India Express, Jet Airways cũng như Singapore Airlines – một chi nhánh của Silk Air và chi nhánh máy bay giá rẻ Tiger Airways) được cho là có các chuyến bay chuyển tiếp tốt nhất đến Ấn Độ với những chuyến bay đến tất cả các thành phố lớn và rất nhiều các thành phố nhỏ. Nói về cách rẻ nhất đi từ Đông Nam Á hoặc ngược lại thì hãng hàng không giá rẻ Malaysia AirAsia thường là sự lựa chọn đúng nhất (nếu đặt chỗ sớm trước thì vé một chiều bình thường sẽ là dưới $100, đôi khi còn nhỏ hơn $50, hãng này có các chuyến bay chuyển tiếp từ Trung Quốc, Australia và phần lớn các nước Đông Nam Á). Máy bay bay từ Kuala Lumpur đến New Delhi, Mumbai, Hyderabad, Chennai, Kolkata, Thiruvananthapuram, Kochi, Tiruchirapalli. Nếu bạn định đi từ Thái hoặc đến Thái thì đã có Air India Express bay từ Chennai và Kolkata đến Bangkok. Jet Airways, Air India và Thai Airways cũng bay từ đó tới nhiều thành phố hơn. Mới đây, Silk Air cũng đã bắt đầu các chuyến bay trực tiếp từ Singapore đến Hyderabad.

Đi bằng tàu thủy

Ấn Độ có một số cảng quốc tế trên bán đảo. Kochi, Mumbai, Goa và Chennai là những cảng chính nhận hành khách, còn những cảng còn lại chỉ nhận hàng. Tuy nhiên, do có rất nhiều các chuyến bay rẻ nên không còn có dịch vụ tàu thủy còn phục vụ từ Ấn độ đến các nước Trung Đông nữa.
Một số hãng tàu thủy đến Ấn Độ là Indian Oceans Eden II và Grand Voyage Seychelles-Dubai.

Đi bằng tàu

Có hai con đường đi từ Pakistan. Tàu Samjhauta Express chạy từ Lahore đến Attari gần Amritsar ở Punjab. Tàu Thar Express, bắt đầu hoạt động lại vào tháng Hai năm 2006 sau 40 năm tạm ngừng, chạy từ Munabao ở bang Rajasthan đến Khokrapar ở tỉnh Sindh của Pakistan; tuy nhiên, những chặng này không mở cho khách du lịch nước ngoài. Tàu cũng không phải là cách nhanh nhất, an toàn nhất hay thuận tiện nhất để đi lại giữa Ấn Độ và Pakistan do hay bị chậm khá nhiều để làm thủ tục hải quan và nhập cảnh (mặc dù đi tàu có tầm nhìn rất đẹp và là một hành trình thú vị). Samjhauta Express là nạn nhân của vụ tấn công khủng bố vào tháng Hai năm 2007, khi bọn chúng đặt bom làm chết rất nhiều người. Nếu bạn muốn đi từ nước này sang nước khách một cách nhanh nhất có thể thì hãy đi bộ qua Attari/Wagah.

Từ Nepal, tàu chạy giữa Khajuri ở huyện Dhanusa của Nepal và Jaynagar ở Bihar được quản lý bởi Nepal Railways. Không có gì thú vị nhiều cho lắm và cũng không có chuyển tiếp vào Nepal nên hầu hết hành khách chọn xe bus hoặc máy bay thay thế.

Dịch vụ tàu hỏa từ Bangladesh đã bị ngừng trệ 42 năm, nhưng vào tháng Tư năm 2008 Moitree Express đã hoạt động trở lại giữa Dhaka đến Kolkata. Có hai chuyến một tuần: Một chuyến tàu rời Dhaka mỗi Thứ Bảy, trở lại vào mỗi Chủ Nhật, đồng thời một tàu Ấn Độ rời Kolkata vào các thứ Bảy và trở lại vào ngày hôm sau.

Bạn có thể xem lịch tàu giữa các ga online tại đây. Tuy nhiên, để đặt vé tàu hỏa qua mạng bạn nên dùng trang web của Chính phủ Ấn Độ. Để đặt vé qua trang này, bạn phải đăng kí (miễn phí) và bạn cần có thẻ ghi nợ hoặc thẻ tín dụng. Tốt hơn là bạn nên tự đặt vé tàu hơn là làm mồi cho bọn cò mồi.

Đi bằng ô tô

Từ Pakistan con đường bộ duy nhất là từ Lahore đến Amritsar đi qua biên giới Attari/ Wagah. Bạn sẽ cần có một giấy phép (Carnet de Passage) nếu đi bằng phương tiện riêng. Hành trình này không quá dài, đi bằng phương tiện riêng từ hoặc đến Pakistan sẽ mất tối đa 3 tiếng đồng hồ để qua biên giới. Cũng có những cửa khẩu với Bangladesh và Nepal.

Đi bằng xe bus

Từ Nepal

Từ Nepal có xe bus hàng ngày qua biên giới, với những chuyến chuyển tiếp đến New Delhi, Lucknow, Patna và Varanasi. Tuy nhiên, bắt một chuyến xe bus đến đường biên giới rồi một chuyến khác từ đó đi sẽ rẻ và đáng tin cậy hơn. Các điểm giao cắt biên giới là Sunauli/Bhairawa từ Varanasi, Raxaul/Birgaj từ Patna, Kolkata-Kakarbhitta từ Darjeeling, và Mahendrenagar-Banbassa từ Delhi.

Từ Bhutan

  • Chính phủ hoàng gia Bhutan quản lý xe bus đến hoặc xuất phát từ Phuentsholing. Những chuyến xe này khởi hành từ trạm xe bus Esplanade của Kolkata lúc 7h tối thứ Ba, thứ Năm và thứ Bảy và từ trạm bưu điện Phuentsholing Bhutan lúc 3h chiều thứ Hai, thứ Tư và thứ Sáu. Chuyến đi sẽ mất khoảng 18 giờ và giá khoảng 300 Rps. Xe bus rất thoải mái, nhưng vì phần lớn đường cao tốc đến Kolkata có bề mặt lồi lõm như trên Mặt Trăng nên đừng mong chờ sẽ được ngủ nhiều trên đường đi.
  • Có các chuyến xe thường xuyên giữa Siliguri và Phuentsholing.

Từ Pakistan

Từ Pakistan con đường bộ duy nhất là từ Lahore đến Amritsar qua biên giới Attari/Wagah. Dù có những căng thẳng giữa hai đất nước những vẫn có một số lượng nhỏ nhất định khách du lịch đi theo đường này. Thủ tục nhập cư khá là nhanh gọn, nhưng chú ý rằng cả Pakistan và Ấn Độ đều không cấp visa tại biên giới. Sẽ mất khoảng gần một ngày để có thể đi giữa Lahore và Amritsar bằng xe bus địa phương. Thông thường có thể bắt xe bus chạy thẳng từ Amritsar đến biên giới, đi bộ qua bên kia và bắt một xe bus chạy thẳng khác đến Lahore, mặc dù sẽ cần phải đổi ở một vài chặng trên chuyến đi. Amritsar và Lahore đều khá gần biên giới (cách khoảng 30-40 phút lái xe), vì thế đi taxi sẽ là một lựa chọn dễ dàng và nhanh chóng hơn nhiều.

Chuyến xe chạy thẳng Delhi-Lahore vừa mới được khởi động lại, mặc dù nó đắt hơn các chuyến xe bus và tàu địa phương rất nhiều nhưng lại không nhanh hơn là mấy, và cũng có nghĩa là bạn sẽ bỏ lỡ dịp được nhìn ngắm Amritsar. Bạn cũng sẽ có thể bị kẹt ở biên giới lâu hơn trong khi xe bus được kiểm tra và tất cả các hành khách trải qua quá trình nhập cảnh.

Hiện nay có một chuyến xe bus đi qua “Đường kiểm soát” giữa Ấn Độ và Pakistan Kashmir, tuy nhiên nó không được mở cho du khách nước ngoài.

Từ Bangladesh

Từ Bangladesh có rất nhiều điểm nhập cảnh theo đường bộ vào Ấn Độ. Cách phổ biến nhất là đi các chuyến xe bus thoải mái và có điều hòa thường xuyên chạy từ Dhaka đến Kolkata qua trạm biên giới Haridaspur (Ấn Độ) hoặc Benapole (Bangladesh). Các hãng xe bus “Shyamoli”, “Shohag”, “Green Line” và các hãng xe khác chạy các chuyến bus hàng ngày dưới tên của Tổng công ty nhà nước dịch vụ vận tải Tây Bengal (WBSTSC) và Tập đoàn vận tải đường bộ Bangladesh (BRTC). Từ Kolkata 2 xe bus khởi hành mỗi thứ Ba, thứ Nam, thứ Bảy còn từ Dhaka sẽ vào thứ Hai, thứ Tư và thứ Sáu. Chuyến đi thường mất khoảng 12 giờ đồng hồ với vé một chiều là 400 đén 450 Rupee hoặc BDT600-800, khoảng 8-10 đô la Mỹ.

Một chuyến xe bus hàng ngày nữa của “Shyamoli” và các hãng khác của BRTC đi từ Dhaka chuyển tiếp ở Siliguri, nhưng những chuyến xe bus trong lộ trình này không đi qua trạm biên giới Burungamari hoặc Changrabanda/Burimari. Hơn nữa, hành khách đi đến biên giới phải làm thủ tục nhập cảnh, đi bộ mấy trăm mét để vượt qua biên giới và đi lên xe bus chuyển tiếp đợi sẵn giá BDT 1600, khoảng 20 đến 25 đô la Mỹ tùy thuộc tỉ giá trao đổi. Vé được mua ở Dhaka hoặc Siliguri.

Ngoài ra còn có tuyến xe bus thường xuyên giữa Dhaka và Agartala, thủ phủ của bang Tripura Ấn Độ. Hai tuyến xe BRTC hàng ngày từ Dhaka và những chuyến xe chạy chăm chỉ 6 ngày 1 tuần của Tổng công ty vận tải đường bộ Tripura với giá vé khoảng 10 đô la Mỹ nối liền hai thành phố. Đây là nơi dừng xe duy nhất ở Ashuganj tại Bangladesh trong toàn bộ cuộc hành trình.

Các điểm nhập cảnh khác từ Bangladesh là trạm biên giới Hili, Chilahati/Haldibari, Banglaband để nhập cảnh vào Tây Bengal; trạm biên giới Tamabil cho các tuyến xe đi Shillong ở Meghalaya, và một số điểm khác với những tuyến xe ít được biết đến hơn tới các vùng Đông Bắc Ấn.

Đi lại

Ấn Độ rất rộng lớn và có rất nhiều phương tiện hay ho để đi lại thăm quan, hầu hết đều rất đúng giờ và hiệu quả. Hãy dành ra nhiều thời gian thừa một chút cho bất cứ cuộc đi chơi nào với một thời hạn cố định (ví dụ như chuyến bay về của bạn) và nhớ rằng hành trình đến đấy đã là một điều thú vị của chuyến đi rồi.

Chú ý rằng đi lại ở phần lớn các khu vực Đông Bắc (ngoài trừ một vài nơi đáng lưu ý ở Assam) và các khu vực Andaman và Nicobar, Jammu và Kashmir, Lakshadweep, Rajasthan, Himachal Pradesh và Uttaranchal sẽ đòi hỏi phải có Giấy phép vào khu vực an ninh (Protected Area Permit – PAP). Cách đơn giản nhất để lấy một cái là đề nghị cấp cùng với đơn xin visa, như thế nó sẽ được thêm vào visa của bạn. Nếu không, bạn sẽ cần tìm văn phòng của Bộ Nội vụ và phải đối mặt với một đống giấy tờ thủ tục.

Đi bằng máy bay

Những con đường rộng lớn và không đảm bảo ở Ấn Độ khiến cho việc đi lại bằng máy bay trở thành một chọn lựa dễ hiểu, đặc biệt khi giá cả đang giảm trong vài năm vừa qua. Ngay cả những đảo ngoài khơi của Ấn Độ và những bang vùng núi xa xôi cũng có dịch vụ hàng không, chỉ ngoại trừ Sikkim và Arunachal Pradesh (mặc dù đi lại giữa các bang lân cận khá là đơn giản). Do sự phát triển hàng không trong những năm vừa qua, các sân bay không thể nào theo kịp được với lưu lượng bay. Phần lớn các sân bay Ấn Độ tiếp tục hoạt động với một đường băng và cả đống cổng vào. Hàng người chờ check in và làm thủ tục an ninh có thể cực kì dài, đặc biệt ở Delhi và Mumbai. Ấn Độ vừa xây thêm hai sân bay quốc tế mới ở Hyderabad và Bengaur với đầy đủ trang bị hiện đại. Sân bay Mumbai và New Delhi cũng đang được nâng cấp.

Ở Bắc Ấn, đặc biệt là ở Delhi, sương mù dày đặc có thể gây ảnh hưởng xấu tới lịch trình bay. Các chuyến bay đi đến những sân bay nhỏ ở trên núi, nhất là tới Leh ở Ladakh (hầu như cả năm nơi này chỉ đi đến được bằng máy bay) thì đều không được ổn định ngay cả trong những điều kiện thuận lợi nhất.

Các hãng hàng không

Đã có một thời gian các chuyến bay nội địa thuộc sở hữu độc quyển của hãng hàng không nhà nước Indian Airlines, nhưng mọi thứ đã thay đổi rất nhiều và ngày nay đã xuất hiện vài đối thủ cạnh tranh với giá cả có lợi cho hành khách. Những hãng lớn là:

  • Air India, hãng vận tải hàng không nhà nước của Ấn Độ, trước đây là hai công ty vận tải Indian Airlines (nội địa) và Air India (chủ yếu là quốc tế). Hai công ty này hợp nhất năm 2007 và đến giờ hãng hàng không này vẫn đang trong giai đoạn chuyển tiếp. Air India có mạng lưới rộng lớn nhất đất nước và cung cấp kết nối khu vực hoàn hảo. Dịch vụ nói chung ở dưới mức tiêu chuẩn châu Âu và trên những phi cơ mới đang được khai thác trong nhiều chặng bay còn có cả tivi riêng ở tất cả các hạng khoang. Sẽ gia nhập Star Alliance vào năm 2011. Air India còn phục vụ dịch vụ vận chuyển giá rẻ Air India Express (chủ yếu bay những chặng nhỏ và đến các sân bay quốc tế tại vùng Vịnh và Đông Nam Á) và Air India Regional với những chuyến bay bằng phi cơ nhỏ để đến những nơi xa xôi.
  • Go Air: hãng hàng không giá rẻ, hiện nay cung cấp thêm các dịch vụ: Khoang hạng Thương gia ở ức giá phổ thông (GoBusiness), sản phẩm du lịch Tiện lợi (GoFlexi). Phần lớn các chuyến bay đều xuất phát từ Mumbai.
  • IndiGo Airlines – một hãng hàng không giá rẻ khác, kết nối với khoảng 20 thành phố chính trong nước. Máy bay của hãng này là loại A320 mới được mua thẳng từ hãng Airbus vài năm trước. Như các hãng hàng không giá rẻ khác, vé máy bay tốt nhất nên được mua trước để có được giá rẻ nhất (thường dưới 100$ cho vé một chiều ngay cả cho những chuyến bay dài xuyên quốc gia)
  • Jet Airways, hãng máy bay cung cấp đủ loại dịch vụ với độ bao phủ rất rộng. Ngày nay hãng cung cấp những chuyến bay đến London (LHR) bay thẳng từ Delhi và Mumbai và những chuyến đi đến/xuất phát từ Toronto và New York qua Brussels. Chi nhánh Jetlite của hãng, trước kia là Air Sahara, hoạt động như một công ty vận chuyển tiêu chuẩn , ví dụ như một chút đồ ăn và đồ uống sẽ được phục vụ.
  • Kingfisher Airlines, dịch vụ đầy đủ nhưng giá cao. Dịch vụ của họ là hoàn hảo. Kingfisher Red, trước đây là Air Deccan, từng là hãng hàng không giá rẻ lớn nhất Ấn Độ, nhưng giá bắt đầu tăng kể từ khi Kingfisher nắm quyền điều hành công ty. Rất tiện lợi khi phải bay những chuyến bay thẳng tới những thị trấn nhỏ mà hầu hết các hãng hàng không khác không có. Đồng giá vé đối với khách nước ngoài và người dân Ấn Độ.
  • SpiceJet, là hãng hàng không giá rẻ thứ ba, có mạng lưới khá tốt giữa những thành phố lớn hơn của Ấn Độ, đồng thời giá cả sánh ngang với IndiGo. Máy bay của hãng này đều là loại mới với hai loại B737-800's và 900's

Các hãng hàng không khu vực bao gồm Paramount Airways ở Nam Ấn Độ và Jagson Airlines và MDLR Airlines ở Bắc Ấn Độ.

Tuy nhiên hãy ghi nhớ rằng ở bên ngoài các thành phố lớn, mạng lưới phủ sóng khá là thưa. Nếu bạn cần đi tới một thị trấn nhỏ thì ngoài Kingfisher Red ra, các hãng hàng không giá rẻ sẽ không giúp gì được bạn. Bạn có thể sẽ phải tin tưởng vào Indian Airlines hoặc Jet. Bay chuyến bay giá rẻ đến các thành phố lớn và đi tàu điện cũng không phải là một ý kiến tồi.

Vé máy bay

Bạn đặt vé càng sớm thì giá bạn phải trả sẽ càng thấp. Bạn sẽ được nghe rất nhiều về loại vé máy bay Rs 500, nhưng đó là giá quảng cáo cho số lượng ghế giới hạn được bán hết chỉ trong vài giây. Trong một số trường hợp, giá vé được quảng cáo có thể không bao gồm các chi phí như phí dịch vụ hành khách, trả thêm nhiên liệu và thuế mà cuối cùng sẽ bị cộng vào. Dù sao bạn cũng có được mức giá rẻ từ những hãng hàng không giá rẻ. Vé máy bay đến những thành phố nhỏ sẽ đắt hơn đến những thành phố lớn bởi việc phủ sóng thưa thớt như đã nói ở trên. Giá vé máy bay ở Ấn Độ chưa đạt đến mức độ phức tạp dễ nhầm lần như ở Mỹ, nhưng cũng đang ngày càng phức tạp hơn. Cho đến nay, bạn sẽ chưa phải quan tâm đến việc giá vé sẽ cao hơn vào dịp cuối tuần, thấp hơn đối với vé khứ hồi, thấp hơn cho những chuyến đi sát ngày cuối tuần,…v…v…

Có hai khó khăn cho những người không phải người Ấn Độ khi mua vé máy bay:
1. Rất nhiều hãng hàng không quy định giá vé dành cho người nước ngoài cao hơn cho người Ấn Độ. Người nước ngoài (không phải dân bản xứ) sẽ phải trả bằng đô la Mỹ, trong khi người Ấn Độ có thể trả bằng rupee. Trên thực tế, bạn có thể giả vờ là người Ấn Độ khi đặt vé trực tuyến vì bàn check-in rất ít khi để ý, nhưng vẫn có chút mạo hiểm khi làm như thế này. Nếu có thể thì tốt nhất hãy tìm đến những hãng hàng không không áp dụng quy định này.
2. Rất nhiều trang web đặt vé trực tuyến và một vài hãng hàng không giá rẻ từ chối thẻ Credit không thuộc Ấn Độ. Hãy đọc kĩ trước khi bạn đặt vé, hoặc đặt trực tiếp với hãng hàng không hoặc đến tận nơi một văn phòng đại lý du lịch.

Thủ tục lên máy bay

Làm thủ tục đăng kí lên máy bay ở Ấn Độ thường rất chậm và rườm rà, thường kéo theo cả hàng dài chờ đợi hoặc kiểm tra an ninh. Tuy nhiên, các sân bay ở các thành phố lớn thì khá có quy củ và hiệu quả. Một vài điểm giúp bạn thuận tiện hơn:

  • Đến sân bay ít nhất 2 giờ đồng hồ trước giờ khởi hành nếu đi từ những sân bay lớn. (Đối với những chuyến bay nội địa từ những sân bay nhỏ thì chỉ cần một giờ đồng hồ)
  • Mang theo một bản in vé máy bay của bạn và một thẻ căn cước nếu không những bảo vệ an ninh tích cực có thể sẽ không cho phép bạn vào trong.
  • Phần lớn sân bay yêu cầu kiểm tra túi đồ của bạn trước khi lên máy bay, thường ở một trạm gần lối vào. Ở những sân bay có an ninh nghiêm ngặt như Jammu, Srinagar hay bất cứ sân bay nào thuộc Đông Bắc, ngay cả túi xách theo cũng phải được kiểm tra. Trên thực tế tấ cả hành lý sẽ được kiểm tra bằng máy soi X-quang và giảm thiểu sự viện đến nhân viên an ninh. Ở sân bay Mumbai và Delhi không có kiểm tra trước hành lý.

Đừng ngại hỏi bất cứ ai nếu bạn không chắc chắn. Phần lớn nhân viên máy bay đều sẵn lòng giúp đỡ người nước ngoài và bỏ chút công sức để đảm bảo bạn bắt đúng chuyến bay. Có những hàng riêng biệt dành cho những hành khách đi lại gọn nhẹ (mà không có hành lý cần check-in) và những hàng này thường đỡ đông hơn. Những hãng hàng không khác nhau có những quy định khác nhau về những thứ được phép gửi vào khoang hành lý, vì thế nên chú ý cẩn thận nhất là khi đi máy bay của các hãng giá rẻ.

Đi bằng tàu hỏa

Ngành đường sắt được đưa vào hoạt động tại Ấn Độ năm 1853, hơn một thế kỉ rưỡi về trước, bởi một người Anh và ngày nay, Ấn Độ tự hào về mạng lưới đường sắt lớn nhất thế giới, và hệ thống đường sắt rất hiệu quả nếu không nói là luôn luôn đúng lịch trình. Đi lại bằng Đường sắt Ấn Độ cho bạn cơ hội được khám phá tận mắt phong cảnh và cảnh đẹp của Ấn Độ và nói chung tiết kiệm hơn là các chuyến bay nội địa. Đây là một trong những cách di chuyển an toàn nhất ở Ấn Độ. Với các toa từ hạng sang đến phổ thông, đây là cách tốt nhất để tìm hiểu rõ hơn về đất nước và con người Ấn Độ. Phần lớn hành khách đi tàu sẽ tò mò về bạn và vui vẻ dành thời gian để nói chuyện với bạn. Đi lại trên tàu hoặc dạo quanh qua các ga tàu Ấn Độ trong khi chờ tàu là một phần quan trọng trong hành trình khám phá Ấn Độ. Nếu bạn phải tiết kiệm thì di chuyển bằng một chuyến tàu đêm sẽ bớt đi một đêm ở khách sạn. Vì thế, đi lại bằng tàu ở Ấn Độ được đánh giá cao.

Các chuyến tàu

Các chuyến tàu phổ thông

Các chuyến tàu rất đa dạng, nhưng sau đây là thứ tự xếp từ hạng sang đến loại phổ thông:
1. Rajdhani Express
2. Shatabdi Express
3. Duronto Express
4. Jan Shatabdi Express
5. Garib Rath Express
6. Superfast Trains
7. Mail/Express Trains
8. Fast Passenger Trains
9. Passenger Trains
10. Local/Suburban Trains

Tàu Rajdhani và Shatabdi là những tàu sang trọng nhất của Đường sắt Ấn Độ, được lắp đặt điều hòa hoàn toàn và có cả bữa sáng, bữa trưa, trà tối và bữa tối bao gồm trong vé tàu và thức ăn được phục vụ ngay tại chỗ trong chuyến đi. Phần lớn những tàu này có những chiếc ghế LHB thiết kế kiểu Đức hiện đại cực kì thoải mái và sang trọng. Những tàu này cũng đi nhanh hơn bất cứ tàu nào khác của Đường sắt Ấn Độ. Chuyến tàu đêm nhanh chạy đường dài Rajdhani Express nối các thủ phủ bang các khu vực với thủ đô New Delhi. Tàu Shatabdi Express là tàu nhanh chạy ban ngày và khoảng cách gần giữa các thành phố để liên kết những thành phố trong khu vực, ví dụ thủ phủ của hai bang liền kề nhau. Tàu Duronto Express (đưa vào năm 2009) là tàu nhanh chạy đường dài và liên tục, không có điểm dừng, nối thẳng hai thành phồ quan trọng nằm xa nhau. Những tàu này không có điểm dừng để chuyển hàng trên đường đi nhưng có những điểm dừng tùy chọn để bảo dưỡng và đổi nhân viên tàu.

Tàu du lịch

Loại này hơi giống với khách sạn 5 sao có bánh xe. Được đồng điều hành bởi Đường sắt Ấn Độ và bộ Du lịch của bang, đây là một phương tiện tuyệt vời để trải nghiệm cảnh trí ở Ấn Độ mà không cần phải lo lắng về những vấn đề phức tạp về đi lại và ăn ở. Có 4 loại tàu du lịch chính hoạt động ở Ấn Độ hiện nay:

  • Palace on Wheels – Tàu này đi qua những địa điểm lịch sử thu hút du lịch quan trọng ở Rajasthan.
  • Deccan Odyssey – Loại tàu sang trọng này chở khách trong những chuyến đi kéo dài một tuần qua những nơi đẹp nhất ở Maharashtra và Goa.
  • Golden Chariot – Tàu này chở hành khách trong những chuyến đi kéo dài 1 tuần qua Karrnataka và Goa.
  • Royal Rajasthan on Wheels – Loại tàu mới này đi qua hầu hết những địa điểm quan trọng của Rajasthan. Tàu này có tất cả những tiện nghi mà tàu Palace on Wheels có cùng với một trung tâm Spa Quốc tế và các tiện nghi khác.

Các tàu khác gồm:

  • Deccan Odyssey – Maharaja Ấn Độ – tàu này chở khách trong những chuyến đi dài 1 tuần qua một vài điểm đến kì thú trải dài một vùng rộng lớn của Maharashtra và Bắc Ấn. Bao gồm cả Mumbai, Aurangabad, Udaipur, Sawai Modhopur, Jaipur, Agra và Delhi. Nó bao gồm hai toa ăn với ẩm thực châu Âu và Ấn Độ ngon miệng và cũng có những tiện nghi như phòng thư viện, phòng thể hình và dịch vụ làm đẹp.
  • Maharajas Express – Loại tàu sang trọng này ở Ấn Độ cung cấp 3 hành trình tàu hỏa qua một số những điểm du lịch nổi tiếng ở Ấn Độ. Ba hành trình đó là Princely India (Mumbai – Vadodara – Udaipur – Jodhpur – Bikaner – Jaipur – Ranthambore – Agra – Delhi), The Royal India (Delhi - Agra - Ranthambore - Jaipur - Bikaner - Jodhpur - Udaipur - Vadodara - Mumbai) và Classical India - Ấn Độ truyền thống (Delhi - Agra - Gwalior - Khajuraho - Bandhavgarh - Varanasi – Delhi)
  • Indian Maharaja – Tàu này chở hành khách trong những chuyến đi dài 8 ngày 7 đêm qua (Delhi - Agra - Jaipur - Sawai Madhopur - Udaipur -Ahmedabad - Aurangabad -Mumbai)

Hạng toa

Phần lớn các nước sẽ cung cấp dịch vụ với 2 hạng toa, nhưng Ấn Độ có không dưới 7 lựa chọn. Theo thứ tự giá và độ sang trọng giảm dần, đó là các toa:
1. Toa nằm AC hạng nhất (1A)
2. Toa ngồi Executive AC Chair (1C)
3. Toa nằm AC hạng 2 (2A)
4. Toa nằm AC hạng 3 (3A)
5. Toa Ngồi AC (CC)
6. Toa nằm hạng hai (non-AC) (SL)
7. Toa ngồi hạng hai (non-AC) (2S) (chính là toa phổ thông)
Nhưng nhớ rằng tất cả 7 toa này thường không đồng thời có mặt trên cùng một tàu. Ví dụ toa ngồi AC và xe ngồi hạng 2 (non-AC) sẽ có trên những chuyến tàu ngắn chạy ban ngày nhưng những toa nằm (AC và non- AC) sẽ có thể không có. Đối với những chuyến tàu đêm chạy đường dài thì ngược lại.

Vé được bán từ quầy ở hầu hết các ga xe lửa cũng như bán trực tiếp từ dịch vụ đặt vé trực tuyến của ngành Đường Sắt. Vé tháng cũng có bán và thường được gọi là vé tháng Indrail.
Hai ngày trước ngày tàu khởi hành, số lượng ghế còn trống Tatkal sẽ được thông báo. Điều này cho phép những khách du lịch thích lên kế hoạch ngay trong chuyến đi có thể đặt trước vé gần ngày khởi hành với một khoản phí đóng thêm. Nhưng ngay cả khi có lượng ghế bổ sung này (thường chiếm 30% lượng ghế trên tàu) thì đôi khi vẫn rất khó để có thể lên được chuyến tàu bạn muốn.

Bữa ăn

Phần lớn những tàu đêm chạy đường dài có một xe đẩy bán đồ ăn và nếu bạn có vé nằm hoặc hạng A/C, bạn có thể mua đồ ăn khi lên tàu. Ngành Đường sắt đang lo lắng về vấn đề chất lượng thấp trong những xe đẩy đồ ăn này và đang cố gắng để cải thiện chúng, nhưng vẫn không làm thay đổi gì nhiều. Nếu bạn là người khó tính thì hãy mang đủ thức ăn và nước đóng chai cho chuyến đi bao gồm cả những lúc bị hoãn tàu: chuối, bánh mì, kẹo là những thứ cơ bản nên có. Ở hầu hết các ga lớn, những người bán hàng rong bán trà, đậu phộng, thức ăn vặt và thậm chí cả một bữa ăn trọn vẹn sẽ đi lên đi xuống tàu. Phần lớn những ga quan trọng sẽ có những hàng quán bán tất cả các loại có thể ăn được, nhưng cần áp dụng những cảnh báo thông thường về việc ăn uống ở Ấn Độ. Nhớ rằng trong phần lớn những chuyến tàu Rajdhani và Shatabdi hạng sang, các bữa ăn được bao gồm trong giá vé và được phục vụ tại chỗ bạn trong chuyến đi. Không có toa ăn tối trên tàu hỏa Ấn Độ.

Đi bằng taxi

Ở những nơi trung tâm của những thành phố lớn như sân bay hay ga tàu, bạn có thể trả tiền taxi trước cho chắc chắn và việc này sẽ giúp bạn tiết kiệm cũng như tránh những tranh cãi mặc cả. Tuy nhiên hãy cẩn thận với những người cò mồi luôn tự xưng họ là những người chạy taxi trả trước. Trước tiên, hãy luôn giữ lại biên lai từ quầy thu tiền. Tờ biên lai có 2 phần – một phần là thông tin của bạn và phần kia bạn sẽ cần phải giao lại cho người lái taxi chỉ sau khi bạn đã đến được nơi cần đến. Tài xế taxi sẽ nhận tiền bằng cách nộp lại hoặc giao phần còn lại này của biên lai cho quầy taxi trả trước. Bình thường thì taxi chạy tính theo mét thông dụng hơn.

Đi bằng bus

Trong khi bạn không thể thuê xe tự lái quah Ấn Độ, xe bus là sự lựa chọn phổ biến thứ hai để đi xuyên qua các bang và là cách ít tốn kém duy nhất để đi đến được nhiều nơi không có trong mạng lưới đường sắt (như Dhramsala).
Mỗi bang đều có dịch vụ xe bus công cộng riêng, thường có dạng “Tổng công ty vận tải đường bộ X” (X Road Transport Corporation hay XRTC) hoặc “Tổng công ty vận tải bang X” (X State Transport Corporation hay XSTC) chủ yếu kết nối các tuyến đường trong bang, những cũng có những chuyến đi sang bang bên cạnh. Có rất nhiều hạng xe bus. Xe bus thông thường – ordinary bus (tên gọi khác nhau giữa các bang khác nhau, ví dụ như service bus) cực kỳ đông, hầu như không có cả chỗ đứng (trừ khi bạn nằm trong số những người đầu tiên lên xe) vì không thể đặt vé và họ sẽ dừng lại tại rất nhiều điểm. Ưu điểm là chúng rất rẻ, một chuyến đi 5-6 tiếng đồng hồ chỉ mất hơn 100 rupee.

Ngoài xe bus công cộng thông thường còn có xe bus tốc hành hay hạng sang, và ngày nay phần lớn chúng đều có điều hòa. Một vài công ty vận tải bang thậm chí còn đưa xe bus hiệu Volvo vào hoạt động trên một số tuyến, cực kì sang trọng và thoải mái. Những chiếc xe bus tốt loại tốc hành hay hạng sang này bảo đảm chỗ ngồi (được đặt trước) và có số điểm dừng giới hạn nên chúng rất đáng để bỏ thêm một chút tiền. Nhưng ngay cả những chiếc xe bus hạng cao hơn này cũng hầu như không có nhà vệ sinh, đôi khi có bữa ăn nhẹ và nghỉ ngơi tắm rửa.

Những chiếc xe bus tư nhân có thể có hoặc không có ở nơi bạn đang đến, và ngay cả nếu có đi nữa thì chất lượng cũng khác nhau rất nhiều. Đã có cảnh báo về xe bus tư, đặc biệt là những tuyến xe chạy đường dài, bật nhạc hoặc video với âm lượng lớn đau cả tai. Ngay cả khi có bông nút bịt tai thì nó cũng gây đau đầu. Đừng mong có phòng vệ sinh công cộng hay bến dừng xe. Rất không may là ngành công nghiệp xe bus cực kì phân tán và hầu như không có hãng nào cung cấp dịch vụ ở cả 2, 3 bang gần nhau. Các đại lý du lịch thường chỉ cung cấp vé ngồi trên những chuyến xe bus tư nhân.

Tuy nhiên, những công ty xe bus chạy đường dài như Raj National Express và KPN Travels hiện nay đang bắt đầu vươn ra hoạt động bên ngoài xuyên quốc gia theo mô hình của tuyến xe Greyhound ở Mỹ. Các dịch vụ của họ rất tuyệt vời và họ cung cấp cả hoạt động giải trí trên xe.

Không nói đến các hạng xe, tất cả các xe bus đều phải đấu tranh với tình trạng xuống cấp của đường cao tốc Ấn Độ và sự ảnh hưởng của giao thông Ấn Độ khiến cho xe bus chậm hơn, kém thoải mái và kém an toàn hơn so với tàu hỏa. Những chuyến xe bus đêm đặc biệt nguy hiểm, và đối với những chuyến đi đường dài, tốt hơn cả là chọn dịch vụ tàu hỏa vé nằm thay thế.

Đi bằng ô tô

Tự lái xe

Ở Ấn Độ mọi người lái xe ở bên trái đường – ít nhất thì hầu hết là như vậy. Bạn có thể lái xe ở Ấn Độ nếu bạn có bằng lái xe địa phương hoặc một giấy phép lái xe quốc tế, nhưng trừ khi bạn đã quen với việc lái xe trên những đường phố cực kì nhốn nháo, có thể bạn sẽ không muốn lái xe đâu. Đường làng và thành phố trung bình khá hẹp, thường bị đánh dấu lung tung. Đường cao tốc quốc gia thì tốt hơn, nhưng chúng vẫn hẹp, và quy tắc lái xe của người Ấn Độ thì không hề tồn tại. Trong những năm trước, chính phủ Trung ương đã bắt tay vào một dự án rất tham vọng nhằm nâng cấp các con đường cao tốc. Đường Golden Quadrilateral nối bốn thành phố lớn nhất là Chennai, Mumbai, Delhi và Kolkata với 4 làn đường đang gần được hoàn thiện và gần đạt tiêu chuẩn quốc tế. Nhưng vẫn phải mất một thời gian trước khi những tài xế thích nghi với những con đường mới, vì thế sẽ là sáng suốt nếu bạn từ bỏ ý định lái xe trên những con đường ở Ấn Độ trong vài năm nữa.

Thuê tài xế và xe

Thay vào đó, nếu bạn muốn đi bằng xe ô tô, hãy chọn tài xe trong khi thuê xe. Mức phí được đo bằng rupee/km và bạn sẽ phải trả cho cả hai chiều ngay cả khi bạn chỉ đi một chiều. Tiền công lái xe rất thấp (phần lớn là khoảng 100 đến 150 Rupee/ngày) đến nỗi nó sẽ chẳng thêm vào bao nhiêu tiền thuê xe. Tài xế sẽ tự tìm chỗ ở và ăn uống ở bất cứ đâu bạn tới, mặc dù người ta thường đưa cho anh ta chút tiền để mua đồ ăn khi dừng ở đâu đó để ăn. Một loại phương tiện cho thuê thông dụng là Hindustan Motors Ambassador huyền thoại, về cơ bản được Ấn Độ sao chép từ chiếc Morris Oxford 1956: nó rộng rãi với không gian dành cho 5 người (gồm cả tài xế) và một thùng xe với kích thước vừa phải. Tuy nhiên, chiếc Tata Indica (loại xe đuôi cong) và Tata Indigo (xe mui kín loại nhỏ) giờ đây đang thay thế chiếc Ambassador vì giá rẻ hơn. Những mẫu xe quốc tế được nhập khẩu cũng có thể có với mức giá cao. Nếu số lượng người đi cùng nhau đông thì những chiếc xe thuê phổ biến là Tata Sumo và Toyota Innova.

Có rất nhiều thuận lợi khi có một chiếc xe và một tài xế riêng:

  • Có một người tài xế địa phương tốt là cách du lịch bằng ô tô an toàn nhất.
  • Bạn có thể mang theo túi và hàng hóa mua được một cách an toàn đến bất cứ đâu.
  • Người tài xế thường biết rõ về những địa điểm du lịch tại địa phương.
  • Một chiếc ô tô là cách nhanh chóng và đáng tin cậy nhất để di chuyển giữa các nơi. Sau các thỏa thuận ban đầu bạn không phải tiêu tốn bất cứ thời gian nào để tìm nơi đi hay tranh cãi về giá cả,..v..v…
  • Bạn có thể dừng lại ở bất cứ đâu bạn muốn, và thay đổi kế hoạch ngay trong phút chót.

Rất hiếm khi tìm thấy một tài xế nói được nhiều hơn vài từ Tiếng Anh. Vì thế việc hiểu lầm nhau khá là phổ biến. Hãy nói ngắn gọn và sử dụng thì hiện tại. Dùng từng từ ngữ một và làm điệu bộ bằng tay để chuyển tải ý nghĩa.

Hãy chắc chắn rằng bạn có thể tin tưởng ở người lái xe bởi vì bạn sẽ giao phó đồ đạc cho anh ta. Nếu anh ta thể hiện bất cứ động cơ hay cử chỉ đáng ngờ nào thì hãy đảm bảo mang đồ đạc theo mình. Ngược lại, nếu tài xế của bạn rất thân thiện và nhiệt tình thì hãy tỏ lòng thiện chí bằng cách mua cho anh ta một chút gì đó để ăn uống khi dừng lại mua đồ ăn. Họ sẽ rất biết ơn hành động này.

Tài xế của bạn đôi khi có thể hành động như những người cò mồi, đề nghị được đưa bạn đến những cơ sở kinh doanh mà anh ta nhận baksheesh (một dạng tiền hoa hồng). Điều này chưa chắc đã là không tốt – anh ta có thể cùng một lúc vừa giúp bạn tìm được đúng thứ bạn đang tìm lại vừa thêm được một chút thu nhập nhỏ cho mình. Mặt khác, bạn nên luôn luôn tự đánh giá xem bạn có đang bị bán cho những sản phẩm có giá cao hơn là bạn muốn không. Ngoài ra cũng nhiều khả năng những chỗ trả hoa hồng cho người tài xế này không phải lúc nào cũng là những nơi hợp vệ sinh nhất, vì thế hãy dùng đến óc suy xét của bạn. Tránh những người mời chào trên đường phố giả vờ là hướng dẫn viên mà tài xế của bạn đỗ bên cạnh vì anh ta đã nhận hoa hồng từ họ; mua ủng hộ họ chỉ càng làm cho việc khó chịu này tái diễn thôi. Người tài xế có thể sẽ đòi tiền tip vào cuối chuyến đi. Hãy trả cho anh ta một chút tiền (thông thường 100rupee/ngày là đủ) và đừng để anh ta nài nỉ khiến bạn phải bỏ ra quá nhiều tiền.

Nếu bạn thuê một chiếc xe cho một chuyến đi tới những nơi xa xôi thì trước khi ra khỏi xe, hãy chắc chắn rằng bạn nhận dạng được người tài xế và ghi lại biển số xe và số điện thoại của anh ta (hầu hết tất cả lái xe đều có điện thoại di động). Những người cò mồi ở các khu du lịch có thể sẽ cố tình làm bạn đi nhầm vào xe khác khi bạn rời đi; nếu rơi vào tình huống này, bạn chắc chắn sẽ bị lừa phải trả tiền hay có thể nguy hiểm hơn là bị xâm hại tình dục nếu bạn là phái nữ.

Cảnh giác với việc lái xe ẩu khi thuê xe có tài xế. Đừng ngại nói với người tài xế rằng bạn có thời gian để thăm thú và rằng bạn không hề vội gì cả. Đường cao tốc ở Ấn Độ có thể cực kỳ nguy hiểm. Cũng nên chắc chắn rằng lái xe của bạn có đủ thời gian để nghỉ ngơi và ăn uống. Bình thường khi bạn vào hàng ăn, người tài xế cũng sẽ ăn cùng lúc đó (có thể ăn riêng ở cùng nhà hàng hoặc ở những nơi gần nhau). Anh ta có thể sẽ sẵn sàng chạy xe không ngừng nghỉ vì bạn là “chủ”, nhưng cuộc sống của bạn phụ thuộc vào khả năng tập trung của anh ta, vì thế hãy chắc rằng những yêu cầu của của bạn là hợp lý; ví dụ, nếu bạn quyết định tự mang theo thức ăn trên đường đi, hãy cho lái xe thời gian để anh ta tự mua đồ ăn trưa cho mình.

Tránh đi vào ban đêm. Đường Ấn Độ nếu có đèn thì cũng rất tù mù, và khi đêm xuống thì còn có nhiều nguy hiểm hơn nhiều, thậm chí là cả những tên cướp đường nếu bạn đi xa khỏi các con đường mòn.

Đi lại bằng xe máy

Vài người cho rằng cách tốt nhất để tìm hiểu Ấn Độ là ngồi trên một chiếc xe máy. Lái xe máy và đi lại tại Ấn Độ bạn sẽ có cái nhìn và cảm xúc gần gũi hơn về Ấn Độ với mọi mùi vị và âm thanh. Có những công ty tổ chức tour trọn gói hoặc những tour thiết kế riêng cho những người lái xe đầy hăng hái và dân du lịch thích phiêu lưu trải nghiệm Ấn Độ bằng xe máy. Tour Blazing Trails, Wild Experience và Extreme Bike là những cái tên nổi tiếng trên thị trường.

Một sự lựa chọn khác, phổ biến với những người ưa mạo hiểm, là mua một chiếc xe máy. Cái này không dành cho người có bệnh về tim hay những lái xe thiếu kinh nghiệm. Ấn Độ nổi tiếng về tỉ lệ các vụ tai nạn xe máy cao nhất thế giới.

Chiếc xe Royal Enfield là một sự lựa chọn phổ biến (một vài người cho rằng là duy nhất) vì bề ngoài cổ điển và vẻ nam tính bí hiểm của nó. Mặc dù tiêu tốn nhiều xăng, 27km/lít, xe này vẫn bị cho là kém tin cậy (Xét cho cùng nó cũng thuộc công nghệ cổ điển từ năm 1940 và đòi hỏi bảo dưỡng thường xuyên; bạn có thể tìm một kĩ sư về Enfield đã làm việc với chiếc xe này trong 10, 20, 30 năm tại mọi thị trấn ở Ấn Độ, họ sẽ cho bạn thấy điều kì diệu với giá khoảng 1 đô la cho một giờ lao động), và bị nói là khó điều khiển (thực ra tay lái khá là tốt, nhưng có lẽ hơi nặng và cao đối với một số người).
Hoặc bạn có thể lựa chọn những chiếc xe nhỏ hơn nhưng nhanh hơn và tiết kiệm xăng hơn. Có đủ loại từ 100CC đến loại mới nhất vừa ra với 220CC. Hai hãng sản xuất xe nổi tiếng nhất là Bajaj và Honda. Những loại nhỏ hơn (100CC-125CC) có thể đi được hơn 50km/lít, trong khi công suất sẽ kém hơn nếu có thêm người ngồi sau. Loại lớn hơn (150CC-220CC) thì công suất lớn hơn và bạn có thể cảm nhận được sức mạnh đặc biệt khi đi trên đường cao tốc – quãng đường đi được sẽ ngắn hơn ở mọi nơi trong khoảng 35km/lít đến 45km/lít.
Tốt nhất là khách du lịch nên mua xe cũ hơn là mua xe mới. Loại nhỏ 100CC có thể mua được ở bất cứ đâu với giá trong khoảng 15.000 đến 25.000 tùy thuộc vào năm sản xuất và tình trạng xe. Những loại to hơn có thể được mua với giá trên 30.000 rupee.

Đi lại bằng xe kéo tự động (auto rickshaw)

Xe kéo tự động auto rickshaw, thỉnh thoảng gọi tắt là “auto" (xe tự động) hoặc “rickshaw" (xe kéo), là phương tiện cho thuê phổ biến nhất ở Ấn Độ. Phần lớn người dân thường ví chúng như xe ba bánh. Chúng rất tiện lợi cho việc đi lại khoảng cách ngắn trong thành phố, đặc biệt bởi vì chúng có thể len lỏi qua những khoảng hẹp để vượt qua những chiếc ô tô lớn hơn đang bị mắc kẹt vì tắc đường, nhưng lại không phù hợp lắm cho những quãng đường xa. Phần lớn chúng có màu xanh và vàng, do được quy định bởi luật xăng dầu CNG, với một bánh xe ở phía trước và hai bánh ở phía sau, với mui nhựa nhẹ hoặc mui da.

Khi thuê một chiếc xe kéo tự động, bạn có thể mặc cả tiền xe hoặc tiền sẽ được tính bằng đồng hồ. Phần lớn trường hợp sẽ tốt hơn khi dùng đồng hồ tính, bởi tiền xe thỏa thuận được nghĩa là bạn đang phải trả cao hơn mức phí bình thường. Tiền xe được tính bằng đồng hồ bắt đầu ở mức 10rupee và bao gồm cả kilomet đầu tiên. Đừng bao giờ lên xe kéo khi đồng hồ chưa được bật lên hoặc chưa thỏa thuận giá tiền trước. Vì trong hầu hết các trường hợp thì sau đó người lái xe sẽ đòi bạn một cái giá cao ngất ngưởng (so với giá thông thường ở Ấn Độ). Giá bình thường cho quãng đường 10km trong thành phố sẽ trong khoảng 50rupee, tức là khoảng 1 đô la vài cent. Trong phần lớn các thành phố, tài xế xe kéo tự động sẽ được cung cấp một bảng giá cho biết chi tiết các mức giá tính trên từng km. Một khách du lịch cẩn thận nên phải kiểm tra lại số chỉ trên đồng hồ với giá trên bảng giá trước khi trả tiền.
Để tốt hơn, bạn nên nói chuyện với dân địa phương để biết được mức phí cho bất cứ hành trình nào sắp tới. Mức phí cao hơn có thể sẽ được áp dụng vào buổi tối và cho những điểm đến đặc biệt như sân bay. Cuối cùng là việc người lái xe kéo có thể phải hối lộ để được xếp hàng cho khách tại những nơi đắt đỏ như các khách sạn đắt tiền. Khoản hối lộ sẽ được tính vào giá xe.

Hãy chắc chắn rằng người lái xe biết nơi anh ta cần đến. Rất nhiều lái xe kéo sẽ khẳng định là biết điểm đến mà không hề có chút manh mối nào về việc nó nằm ở đâu. Nếu bạn biết gì đó về điểm đến, hỏi họ về nơi đó để kiểm tra xem họ có nói dối không. Nếu bạn không biết nhiều về nơi đến thì bảo họ nói cho bạn biết nơi ấy ở đâu một cách chắc chắn. Phải làm như vậy vì sau khi họ bị lạc đường và lái xe khắp nơi, họ thường sẽ đòi thêm tiền cho chính sai lầm đó của họ. Lúc đó bạn có thể nói với họ rằng họ đã lừa bạn và lãng phí thời gian của bạn, vì thế họ nên vui vẻ nhận lấy tiền xe đã thỏa thuận trước đó.

Địa chỉ

Nếu bạn cần đến bất cứ đâu hãy gọi trước và hỏi đường đi cụ thể. Địa chỉ nhà thường được viết dưới dạng lấy các điểm khác làm mốc, như trong “Opp. Prithvi theatre – Đối diện nhà hát Prithvi” hoặc “Behind Maruti Showroom – Đằng sau phòng trưng bày Maruti”,..v..v… Không giống hệ thống địa chỉ phương Tây, hệ thống của Ấn Độ sử dụng số khu phố, số khu đất, số nhà, mốc đánh dấu và địa điểm thay vì dùng tên đường và số khu nhà. Tìm kiếm một nơi nào đó thường cần phải lục lọi một chút, nhưng bạn sẽ luôn tìm được một người nào đó trên đường để chỉ đường cho bạn. Không giống nhiều nước khác, người dân Ấn Độ thường hỏi người đi đường, chủ hàng quán gần đó hoặc cảnh sát nhờ chỉ dẫn về địa chỉ đường phố. Thường sẽ bảo đảm khi hỏi đường một cảnh sát hoặc cảnh sát giao thông.

Ngôn ngữ

Ấn Độ có 22 ngôn ngữ chính thức, đó là Assamese, Bengali, Bodo, Dogri, Gujarati, Hindi, Kannada, Kashmiri, Konkani, Maithili, Malayalam, Manipuri, Marathi, Nepali, Oriya, Punjabi, Sanskrit, Santhali, Sindhi, Tamil, Telugu và Urdu. Ngoài ra còn có hàng trăm ngôn ngữ ít được biết đến hơn như Tulu, Bhojpuri và Ladakhi là ngôn ngữ chính được sử dụng tại vài nơi.

Tiếng Hindi, ngôn ngữ địa phương được sử dụng bởi khoảng 40% dân số, là tiếng mẹ đẻ của những người đến từ “Vành đai Hindi” (bao gồm thủ đô Delhi) ở phía Bắc Ấn Độ. Nhiều người nữa cũng sử dụng nó như ngôn ngữ thứ hai. Tuy nhiên, những con số ngày không bao gồm tiếng địa phương như Bhojpuri (Bihar) và tiếng Pahadi của vùng Himachal Pradesh và Uttarakhand vốn khác biệt khá lớn so với tiếng Hindi chuẩn. Dù thế, giọng Hindi chuẩn được dùng trên truyền thông và giáo dục thường đồng nhất với nhau và dựa trên giọng địa phương của Delhi và Tây UP. Nếu bạn chỉ có thể mua được một cuốn sách ngôn ngữ thì hãy mua loại ngôn ngữ Hindi vì nó cho phép bạn xoay xở được ở hầu hết nơi trên Ấn Độ.

Dù Hindi là ngôn ngữ làm việc chính của Chính phủ liên hiệp và cũng thường được người Ấn Độ dùng như ngôn ngữ thứ 2 ở những vùng nằm ngoài “Vành đai Hindi” thì nó vẫn không phải là ngôn ngữ chung cho toàn Ấn Độ. Tránh nói tiếng Hindi ở những nơi như Tamil Nadu và vùng Đông Bắc, vì tiếng Hindi được nhìn với thái độ thù địch từ hầu hết người dân sống ở vùng này. Cũng đừng dùng gì đến những ngôn ngữ địa phương khác của Hindi; chúng là những ngôn ngữ riêng biệt, gần như không thể hiểu được lẫn nhau với những hệ thống chữ viết khác nhau, và một số (như ngôn ngữ Dravidian) hoàn toàn không liên quan gì đến tiếng Hindi.

Việc chuyển bộ gõ giữa Tiếng Anh và tiếng địa phương (thường là trong cùng một câu) khá phổ biến trong giới trẻ và được sử dụng rộng rãi trong giao tiếp thường ngày, nhắn tin SMS (bằng chữ Roman), quảng cáo trên TV, đài FM và Bollywood.

Mặc dù có sự khác biệt khá lớn trong khả năng sử dụng thành thạo Tiếng Anh tùy thuộc vào trình độ học vấn, nghề nghiệp, độ tuổi và vùng miền, thường sẽ không khó khăn để xoay xở bằng Tiếng Anh ở những khu vực thành thị. Tiếng Anh là môn học bắt buộc trong tất cả trường học, và được sử dụng rộng rãi ở các thành phố lớn và xung quanh hầu hết các điểm du lịch cũng như phần lớn các văn phòng chính phủ và đóng vai trò như ngôn ngữ chung trong giới trí thức Ấn Độ. Tuy nhiên, nếu có thể, bạn nên học càng nhiều ngôn ngữ địa phương nơi bạn đến càng tốt – mọi người tự hào về văn hóa và ngôn ngữ của bang hay vùng miền của họ và sẽ đánh giá cao nếu một người ngoại đạo cố gắng giao tiếp bằng ngôn ngữ của họ. Tiếng Anh đã được người Ấn Độ sử dụng đủ lâu đến mức đã bắt đầu phát triển thành ngữ điệu, từ vựng và nhịp điệu của riêng mình, giống như tiếng Pháp ở Châu Phi vậy. Thực ra, phần lớn ngôn ngữ mới được sáng tạo bởi các nhà văn của tiểu lục địa như Arundhati Roy, Vikram Seth và Salman Rushdie. Thứ Tiếng Anh bạn sẽ nghe thấy ở Ấn Độ bị ảnh hưởng rất lớn từ tiếng Anh Anh, mặc dù được nói với những trọng âm nhẹ nhàng và bị ảnh hưởng từ âm điệu của ngôn ngữ bản địa. Người Ấn Độ sẽ có thể nhận ra tiếng bản địa của người dân đến từ nơi khác thông qua ngữ âm (Ví dụ: giọng Bengali rất khác so với giọng Nam Ấn Độ).

Nhìn chung phần lớn những biển báo chính thức đều là song ngữ, gồm tiếng của bang và tiếng Anh. Biển báo ở ga tàu hỏa thường là 3 ngôn ngữ bên ngoài Vòng đai nói tiếng Hindi.
Một trong những đặc điểm thú vị của tiếng Anh Ấn là sự gắn kết với Tiếng Anh Anh thời kì trước những năm 50 mà đối với những người ở Bắc Mỹ và Anh nó sẽ có vẻ lịch sự một cách kì quặc. Một điểm khá thú vị và hấp dẫn nữa đối với du khách chính là sự sử dụng phổ biến Tiếng Anh trong những câu nói châm biếm sắc sảo xuất hiện ở một số nơi. Một biển báo giao thông khá phổ biến là “Speed thrills, but kills” (Tốc độ thật phấn khích nhưng gây chết người đấy). Đằng sau những chiếc xe tải ở mọi nơi bạn sẽ thấy dòng “use dipper at night” (dùng đèn pha gần vào ban đêm) hoặc “Sound Horn” (Nghe còi). Tuy nhiên, chỉ tiếng Anh Anh chuẩn mới được coi là đúng mực. Điều thú vị là bàn phím máy tính ở Ấn Độ dựa trên tiêu chuẩn Hoa Kỳ, vì thế chính tả của người Mỹ cũng được sử dụng.

Người Ấn Độ tiếp nhận ngày càng nhiều những từ ngữ bản địa vào trong Tiếng Anh của họ. Rất nhiều từ trong số này đã được nhiều người nơi khác biết đến. Chai (trà), Guru (nhà giáo, bậc thầy có kiến thức uyên bác), cummerbund (nghĩa đen là khăn thắt lưng), Nirvana (sự chấm dứt thời kì chia rẽ) và avatar (vị Thần trong hình dạng con người) là những từ đã đi ra khỏi cả quê hương tiểu lục địa ban đầu của chúng. Tuy nhiên, những người Ấn Độ đang sử dụng những từ mượn Tiếng Anh vào ngôn ngữ bản địa hàng ngày của họ với tốc độ còn nhanh hơn. Vì Ấn Độ hiện nay đang bùng phát hiện đại hóa, người ta đặt những từ Tiếng Anh cho những vật mà vài thập kỷ trước không hề có. Tuy nhiên, quan trọng hơn, những người Ấn Độ nói hai thứ tiếng trong những cuộc đối thoại thường ngày sẽ thường thay đổi không lường trước được giữa Tiếng Anh và ngôn ngữ bản địa của họ khi nói chuyện với những người biết nhiều thứ tiếng, và cứ như thế giao tiếp một cách hiệu quả bằng một thứ ngôn ngữ lai tạp phụ thuộc vào khả năng của người nghe có nói được hai ngôn ngữ hay không. Chẳng hạn một người nói được hai ngôn ngữ ở Delhi có thể sẽ nói “mera fever bahut had hai” (cơn sốt của tối rất tệ), đây là trộn lẫn nửa Anh nửa Hindi mặc dù những từ như “fever” và “bad” thì có cả ở trong tiếng Hindi. Sự lai tạp này đôi khi được gọi là “Hinglish”. Có vẻ như Tiếng Anh và Tiếng Hindi thực chất đang cùng tập trung trong các tầng lớp nói hai thứ tiếng trong xã hội. Mặc dù Tiếng Anh với vai trò là một thứ tiếng riêng biệt đã tồn tại cho đến ngày này, có vẻ như cuối cùng sau khi trải qua hàng trăm năm nó cũng đã được hấp thu vào nền văn hóa rộng lớn của tiểu lục địa này.

Phần lớn các ngôn ngữ Ấn Độ thiếu 1 từ để chỉ phép lịch sự, giống như ngôn ngữ vùng Scandinavi. Thay vào đó, các động từ có rất nhiều dạng cho thấy mức độ lịch sự và sự trang trọng. Vì không có sự phân biệt như vậy trong tiếng Anh nên người Ấn Độ có vẻ như đang ra lệnh đối với người phương Tây. Bạn có thể nghe thấy những từ ngữ như “come here” nghe có vẻ như ra lệnh đối với người nói Tiếng Anh từ các nền văn hóa phương Tây, nhưng những lời này không hề có ý bất lịch sự.

Có rất nhiều chương trình TV nói Tiếng Anh ở Ấn Độ (mà không được lồng tiếng) trên Zee Cafe, FX, Star World, BBC Entertainment, AXN, Warner Bros và Big CBS Prime. Tuy nhiên, trừ BIG CBS Prime ra, các chương trình truyền hình thường chiếu chậm 1 mùa. Hầu như tất cả các chương trình đều là của Mỹ (trừ một số trên BBC Entertainment). Có những kênh TV khác nói tiếng Anh; trên thực tế, có nhiều kênh TV nói Tiếng Anh hơn bất cứ ngôn ngữ Ấn Độ nào khác.
Cartoon Network, Pogo, Nat Geo và Discovery có thể được lồng tiếng Hindi, Telegu hoặc Tamil tương ứng với các khu vực của họ. Tuy nhiên, bạn có thể đổi sang Tiếng Anh bằng cách đổi cài đặt audio.

Giao tiếp phi ngôn từ cũng rất quan trọng. Đã có rất nhiều nhầm lẫn về cái gật đầu của người Ấn Độ là để đồng ý hay là phản đối, nhưng điều quan trọng nhất mà bạn cần biết đó là người Ấn Độ có những cách gật đầu khác nhau để nói đồng ý, tốt và phản đối.

  • Nếu họ lắc đầu từ trước ra sau, có nghĩa là đồng ý.
  • Nếu họ gật đầu trong chuyển động nghiêng từ phải sang trái, họ muốn nói okay, chỉ sự chấp thuận. Chuyển động này đi theo hình số 8 và nhìn giống với cách của người phương Tây khi muốn nói “Sort of”.
  • Nếu họ lắc đầu từ trái qua phải và quay đầu theo phương thẳng đứng, họ muốn nói là Không.
  • Có những điểm khác nhau trong cách mà những ký hiệu này được dùng ở Bắc và Nam Ấn Độ. Chuyển động từ trước ra sau là đồng ý và cái lắc trái phải thay phiên nhau một cách mạnh mẽ có nghĩa là Không ở miền Bắc, nhưng lại có nghĩa là Đồng ý ở những bang miền Nam như Tamilnadu. Hãy tìm những từ ngữ đi kèm với những cử chỉ này ở miền Nam (như “aaaan” khi đồng ý) để biết được nghĩa chính xác.

Ngắm cảnh

Nếu bạn thực sự muốn thăm thú tất cả những điểm đáng tham quan ở Ấn Độ, một cái visa du lịch 6 tháng có thể sẽ không đủ. Ở Ấn Độ có nhiều điểm du lịch mà không thể nói hết được chỉ trong một quyển sách. Hầu như mọi bang ở Ấn Độ đều có hơn 10 điểm du lịch chính và có những thành phố không thể thăm thú trải nghiệm hết ngay cả trong suốt một tuần. Đừng quên rằng một vài bang ở Ấn Độ còn lớn hơn cả phần lớn các nước trên thế giới và có tới 28 bang ở Ấn Độ. Một số điểm du lịch được đánh giá cao ở Ấn Độ là:

  • Taj Mahal: Ở bên ngoài thực ra nó to và lộng lẫy hơn nhiều so với nhìn trong ảnh.
  • Varanasi: Xem các nghi lễ tôn giáo có từ 5000 năm trước, trong đó có những nghi lễ đã tồn tại từ thời Vedic. Varanasi là thành phố cổ nhất trên thế giới và là nơi sinh ra Ấn Độ giáo. Đừng bỏ lỡ buổi lễ Ganga Aarti buổi tối.
  • Hổ: Chúng có thể có hoặc không xuất hiện trong tất cả các khu bảo tồn hổ, nhưng rất có thể bạn sẽ có cơ hội nhìn thấy một con hổ trong Bandhavgarh hoặc khu bảo tồn hổ Ranathambore.
  • Thung lũng Sangla: Được cho là một trong những thung lũng đẹp nhất thế giới nằm ở khu vực phía trên Himachal Pradesh. Nơi đây cực kì đẹp với những phong cảnh chụp ảnh rất đẹp và khó quên.
  • Leh: Được coi là nằm trên đỉnh cao nhất của thế giới. Một trong số những thành phố có dân cư sinh sống đông nhất thế giới. Nó cho thấy một cái nhìn khác về những vùng núi cao so với mực nước biển nói chung với những phong cảnh đẹp đến kinh ngạc.
  • Srinagar: Là thủ phủ của bang Jammu và Kashmir. Thành phố rất đẹp nằm giữa dãy Himalaya và hồ Dal xinh đẹp trong thành phố.
  • Gangtok: thủ phủ của Sikkim. Gangtok là một khu nghỉ dưỡng quyến rũ nằm trên đồi giữa những ngọn núi Sikkim đầy màu sắc.
  • Goa: bị thống trị bởi người Bồ Đào Nha trong hơn 400 năm, Goa là một sự pha trộn giữa văn hóa Ấn Độ và Bồ Đào Nha. Khác với những nơi khác nói chung, Goa được lấp đầy với những bãi biển xinh đẹp và những nhóm khách du lịch.
  • Pondicherry: Pondicherry là một thuộc địa của Pháp hơn hai trăm năm và có vẻ bề ngoài bị ảnh hưởng rất nhiều từ Pháp ở mọi nơi. Ngày nay khách du lịch thường đi từng đoàn tới đó để thăm các nơi tổ chức hoạt động tôn giáo và vui chơi trong các quán rượu và bữa tiệc.
  • Chennai: Là thủ phủ của bang Tamilnadu phía Nam Ấn Độ và nhìn tổng thể là nơi rất khác với các thành phố khác. Mua một bộ saree (quần áo của người Ấn Độ) và đến bãi biển Marina được cho là rất thú vị khi tới Chennai.
  • Tirupati Balaji: Nếu bạn muốn ngắm nhìn sự giàu có về vật chất của những địa điểm tôn giáo thì hãy tới thăm ngôi đền này. Nó được coi là ngôi đền giàu có nhất trên thế giới và là một điểm đến đáng kinh ngạc đối với những người nước ngoài.
  • Nalanda: Gắn liền với Đạo Phật. Đây là trường đại học cổ nhất thế giới sau khi bị phá hủy hoàn toàn trong những cuộc xâm lược của người Hồi Giáo. Những điểm du lịch đạo Phật như Pavapuri và Rajgir nằm ở vùng lân cận.
  • Đền Vàng: Một ngôi đền thực sự được bọc bằng vàng là một trong những nơi thờ cúng linh thiêng nhất của Sikhism. Nơi đây nhìn rất thanh bình vào buổi sáng sớm.
  • Khajuraho: Được cho là nơi ra đời của Kamasutra, Khajuraho đầy những ngôi đền với kiến trúc kì thú xung quanh. Đây là một trong những nơi thú vị nhất và ít được nói đến trong văn hóa Ấn Độ giáo.
  • Kochi: Nằm trong một bang đầy những bãi biển riêng biệt và quyến rũ, Kochi là một trong số những địa điểm du lịch được tìm thấy sau này. Nên đi thăm những thành phố biển xung quanh Kochi. Đừng quên trải nghiệm vùng nước Kerala trong một ngôi nhà thuyền.
  • Quần đảo Andaman: Là một quần đảo xinh đẹp của Ấn Độ nằm trong vịnh Bengal, quần đảo Andaman có thể được xem là một trong số những đảo du lịch đẹp nhất thế giới.
  • Jaisalmer: Là một thành phố nằm giữa vùng sa mạc, Jaisalmer là nơi du khách đến để ngắm những khung cảnh tuyệt vời của vùng sa mạc hoang sơ được mặt trời chiếu sáng – sa mạc Thar.
  • Sinhagad (Pune), Sinhagad (cách Pune 20km) có phong cách rất tuyệt. Nó nằm cách Pune 20km, là một tòa pháo đài được xây dựng từ thời Chattrapati Shivaji.

Bóng đá

Bạn có thể bắt gặp những cậu bé chơi cùng nhau với một quả bóng trên bất cứ khoảng trống nào. Bóng đá câu lạc bộ được người Ấn Độ ưa thích hơn bất cứ môn thể thao quốc tế nào và bạn sẽ thấy mọi người cãi nhau nảy lửa về đội bóng ưa thích của họ tại những nơi công cộng. Ngoài ra, nhiều nhà hàng và quán bar lớn còn tổ chức xem các trận đấu bóng đá châu Âu quan trọng và những trận đấu World Cup.

Vui chơi

Hội chợ và lễ hội

Hội chợ Goa – tháng Hai báo trước mùa lễ hội ở Goa. Trong vòng 3 ngày đêm, đường phố trở nên sống động đầy sắc màu. Được tổ chức vào giữa tháng Hai, sự kiện dài 1 tuần là thời điểm của những đoàn người sôi động, xe diễu hành, tiếng bập bùng của đàn guitar, những điệu nhảy duyên dáng và những lễ hội không ngừng nghỉ. Là một trong những lễ hội nổi tiếng ở Ấn Độ, Lễ hội Goa thực sự là một dịp đắt hàng đối với ngành du lịch.

Sukajkund Mela – (1-15 tháng Hai). Khi mùa xuân đến, sự ấm áp để lại mùa đông xám xịt phía sau, Sarajkun lại tự tô điểm cho mình bằng những sản phẩm thủ công truyền thống đầy màu sắc của Ấn Độ. Những người thợ thủ công từ tất cả các nước tụ hội về Surajkund trong nửa tháng đầu tiên của tháng Hai để tham gia một buổi lễ hàng năm được gọi là Surajkund Crafts Mela.

Holi – Lễ hội mùa xuân của Ấn Độ - là một lễ hội của sắc màu. Được tổ chức vào tháng Ba hoặc tháng Tư theo lịch Hindi, lễ hội có mục đích chào đón mùa xuân và cầu nguyện Chúa phù hộ cho những mùa màng bội thu và đất đai màu mỡ. Như đối với tất cả các lễ hội Hindu khác, có rất nhiều những truyền thuyết thú vị gắn liền với lễ hội Holi, và câu chuyện phổ biến nhất là về Hoàng tử Prahlad, môn đồ trung thành nhất của Vua Vishnu. Đó là lễ hội quan trọng thứ hai của Ấn Độ sau Diwali. Lễ hội Holi ở Ấn Độ là lễ hội của niềm vui và sự nô đùa và được kết hợp với tình thương yêu vĩnh hằng của Krishna và Radha. Không khí vui vẻ và hội hè của mùa xuân thật là đặc biệt.

Diwali – lễ hội của ánh sáng, chiếu sáng bóng đêm của mặt trăng Năm Mới, và củng cố tình bạn thân thiết và sự hiểu biết lẫn nhau, cùng với sự phát triển bản thân con người! Diwali được tổ chức trên phạm vi toàn quốc vào ngày Amavasya- ngày thứ 15 của kì trăng khuyết trong tháng Ashwin theo lịch Ấn Độ (tháng Mười, Mười một hàng năm). Nó có ý nghĩa biểu trưng rằng nền văn hóa Ấn Độ lâu đời dạy cách đánh bại sự thiếu hiểu biết làm giảm đi tính nhân văn và xua đuổi màn đêm đang nhấn chìm ánh sáng của tri thức. Diwali, lễ hội của ánh sáng cho đến tận ngày nay trong thế giới hiện đại vẫn phản ánh quá khứ thịnh vượng và giàu sang của Ấn Độ.

Pushkar Mela – Cứ tháng Mười một hàng năm, thành phố nhỏ im ắng Pushkar ở Rajasthan, Ấn Độ lại trở nên nhộn nhịp với làn sóng màu sắc và sự bùng nổ điên cuồng các hoạt động. Sự kiện đặc biệt: Hội chợ Pushkar. Nếu có thì cũng sẽ rất ít hội chợ trên thế giới có thể sánh được với sự sôi động ở Pushkar. Hầu hết mọi người đều liên tưởng Hội chợ Pushkar đến những hội chợ lạc đà lớn nhất trên thế giới. Nhưng nó thậm chí còn hoành tráng hơn cả thế.

Các vườn quốc gia

Tùy thuộc vào vùng miền và địa hình, các vườn quốc gia cho du khách rất nhiều cơ hội được đối mặt rất gần với thế giới hoang dã. Nhưng điều tuyệt vời ở các vườn quốc gia Ấn Độ là sự phong phú mà những nơi này có. Dù là hoa cỏ, chim muông hay tôm cá, dù là tận mắt chứng kiến sự đa dạng của thể giới hoang dã trong vùng sinh sống tự nhiên của chúng trên lưng một con voi hay ở trong một chiếc xe jeep, khám phá mạo hiểm thế giới hoang dã thật sự là đáng kinh ngạc.

  • Vườn quốc gia Bandhavgarh – nằm ở huyện Umaria, Madhya Pradesh.
  • Vườn quốc gia Ranthambore – nằm gần Sawai Madhopur, Rajasthan.
  • Vườn quốc gia Kaziranga – nằm ở Golaghat, Assam.
  • Vườn quốc gia Kanha – nằm ở huyện Mandla, Madhya Pradesh.
  • Vườn quốc gia hoàng gia Chitwan (Nepal) – nằm ở phía Tây Nam Kathmandu, Nepal.

Mua

Tiền tệ ở Ấn Độ là đồng rupee (rupaya trong tiếng Hindi và được gọi giống nhau ở hầu hết các ngôn ngữ ở Ấn Độ, nhưng được gọi là Taka trong tiếng Maithili và Taakaa trong tiếng Bengali và Toka trong tiếng Assamese). Nó được trao đổi với tỉ giá khoảng 46 rupee một đô la, 61 ruppee một Euro và khoảng 2 rupee 1,000 VNĐ. Đồng rupee được chia làm 100 paise (số ít là paisa). 5 rupee 75 paise sẽ thường được viết là Rs 5.75 và một rupee sẽ được viết là Re. 1.

Những tờ giấy bạc phổ biến gồm có các loại Rs 5 (màu xanh lá cây), Rs 10 (màu cam), Rs 20 (màu đỏ), Rs 50 (màu tím), Rs 100 (màu xanh da trời), Rs 500 (màu vàng) và Rs 1000 (màu hồng). Sẽ luôn luôn có ích khi có một lượng tiền lẻ trong tay, vì người bán hàng và lái xe đôi khi không có tiền để trả lại. Một cách hữu hiệu là giữ những tờ giấy mệnh giá nhỏ (Rs 10-50) trong ví hoặc túi áo và giữ những tờ mệnh giá to hơn tách riêng ra. Như vậy sẽ không bị nhìn rõ là bạn có bao nhiêu tiều. Rất nhiều người bán hàng sẽ bảo rằng họ không có tiền lẻ trả lại cho đồng Rs 100 hay Rs 500. Đây thường là nói dối để bạn sẽ bị bế tắc với những tờ tiền lớn. Cách tốt nhất là không mua trừ khi bạn được trả lại đúng như thế.

Đồng xu được dùng trong lưu thông là 50 paise, Rs. 1, Rs 2, Rs 5 và Rs 10 (vừa được phát hành). Những đồng tiền xu thuận tiện trong việc mua trà (Rs 5), mua vé xe bus (Rs 2 đến Rs 10), và để trả lại tiền thừa cho người lái xe kéo.

Người Ấn Độ thường dùng từ lakh cho 100.000 và crore cho 10.000.000. Mặc dù những từ ngữ này xuất phát từ Sanskrit, chúng đã được sử dụng rộng rãi trong Tiếng Anh Ấn nhiều đến nỗi hầu hết mọi người không nhận ra rằng chúng không phải là chuẩn mực trong Tiếng Anh các địa phương khác. Bạn cũng sẽ thấy một sự thay thế không – chuẩn nữa của dấu phẩy trong khi viết các số. Một crore rupee sẽ được viết là Rs 1,00,00,000. Dạng này có thể sẽ làm bạn băn khoăn cho đến khi bạn bắt đầu nghĩ đến các dạng lakh và crore, và sau đấy thì chúng trở nên bình thường.

Đổi tiền

Đồng rupee Ấn Độ không được đổi một cách chính thức, và có một vài cửa hàng của chính phủ sẽ vẫn nhất định đòi xem tờ biên lai đổi tiền chính thức nếu thấy bạn là một người nước ngoài và cố gắng trả bằng đồng rupee thay vì tiền khác. Tỉ giá hối đoái của ruppes ở nước ngoài thường thấp và nhập khẩu rupee theo lý thuyết là bất hợp pháp, mặc dù ở những nơi với lượng người dân Ấn Độ đông (Ví dụ như Dubai, Singapore) có thể có tỉ giá thấp hơn. Cố gắng loại bỏ hết bất cứ đồng rupee còn thừa nào trước khi bạn rời đất nước này.

Ở bên ngoài sân bay, bạn có thể đổi tiền ở bất cứ đơn vị nào trong số rất nhiều đơn vị đổi tiền nước người bao gồm cả ngân hàng.

Phần lớn các máy ATM sẽ chỉ cho ra 10.000 rupee trong mỗi lần rút. Ngân hàng Trung ương Ấn Độ (SBI) là ngân hàng lớn nhất ở Ấn Độ và có nhiều cột ATM nhất. Ngân hàng ICICI có hệ thống máy ATM đứng thứ hai và chấp nhận hầu hết các loại thẻ quốc tế với mức phí nhỏ. Những ngân hàng quốc tế như Citibank, HSBC, Barclays, Ngân hàng Deutsche, ABN Amro và Standard Chartered có mặt rất nhiều nơi ở các thành phố lớn tại Ấn Độ. Sẽ tốt hơn nếu có thẻ ngân hàng hoặc thẻ tín dụng từ ít nhất 2 nhà phát hành khác nhau để đảm bảo rằng bạn có phương án dự phòng trong trường hợp một thẻ bị ngân hàng của bạn ngưng cung cấp hoặc đơn giản là nó không hoạt động tại một chiếc ATM nào đó.

Ở rất nhiều thành phố và thị trấn, thẻ tín dụng được chấp nhận tại các cửa hàng bán lẻ và những nhà hàng, cửa hàng khác. Các công ty nhỏ và cửa hàng của gia đình hầu như không bao giờ chấp nhận thẻ tín dụng, vì thế sẽ tốt hơn nếu cầm theo một lượng tiền mặt vừa đủ.

Giá cả

Nói một cách ngắn gọn, Ấn Độ không đến nỗi đắt đỏ lắm.

Du lịch hạng trung đến hạng sang

Ít nhất cần Rs 2500 cho một căn phòng tử tế ở một khách sạn tốt, có cáp, điều hòa và điện thoại trực tiếp; tuy nhiên, giá này không bao gồm tủ lạnh. Đồ ăn sẽ có giá ít nhất là Rs 150 cho một bữa ăn ngon (ở quán ăn chứ không phải ở khách sạn), và không giới hạn mức giá. Trong khi đi lại bằng xe bus sẽ mất khoảng Rs 5 đối với quãng đường ngắn khoảng 1 km thì taxi hoặc xe kéo sẽ tốn Rs 22 cho cùng quãng đường mà không có điều hòa. Có những chiếc taxi gọi từ tổng đài với giá 20 -25 rupee/km trong các thành phố quan trọng mà có thiết bị GPS được trang bị điều hòa và chấp nhận thẻ ghi nợ và thẻ tín dụng khi thanh toán. Chúng là cách đi lại rất an toàn. Vì thế tổng số tiền cho một ngày có thể như sau:
Khách sạn: $60/ngày cho một chỗ ở tốt
Đồ ăn: $10/ngày cho một bữa ăn ngon
Đi lại: $10 cho cả taxi và xe bus
Tổng cộng: $80 cho hai người, $70 nếu đi một mình.

Du lịch bụi

Du lịch bụi quanh Ấn Độ dễ dàng đến kinh ngạc, có những dân balo hiểu biết có thể xoay xở (khá thoải mái) với chỉ $25 đến $35 một ngày. Nói chung nó còn rẻ hơn cả Đông Nam Á với một đêm ở khách sạn chỉ tốn 200-1000 rupee (mặc dù có thể sẽ không có điều hòa hoặc dịch vụ phòng phù hợp với mức giá). Những chiếc lều ở bãi biển ở những nơi rẻ hơn ở Goa có thể mất 800 rupee/ đêm. Một bữa ăn có thể được mua từ một người bán rong với giá 30 rupee, mặc dù trong nhà hàng có khi phải trả đến 200-300 rupee cho một hai cốc bia. Những chuyến xe bus và tàu đêm có thể có giá từ 600 đến 1000 rupee tùy thuộc vào khoảng cách và điểm đến, mặc dù một chuyến xe bus nhà nước thoải mái (chỉ có ghế ngồi) có thể sẽ rẻ hơn.

Mua sắm

Ở Ấn Độ, bạn sẽ được thỏa thuận giá với người bán hàng rong nhưng không phải trong những cửa hiệu và những nơi tương tự thế. Nếu không thỏa thuận, bạn sẽ có nguy cơ bị trả quá đắt rất nhiều lần, điều này chỉ ổn nếu bạn nghĩ rằng nó còn rẻ hơn khi ở nhà. Ở phần lớn các thành phố và thậm chí là những thị trấn nhỏ hơn, chuỗi cửa hàng bán lẻ đang xuất hiện ở những nơi mà trải nghiệm mua sắm về cơ bản giống với những cửa hàng tương tự ở phương Tây. Cũng có cả một số cửa hàng nhà nước như Cottage Emporium ở New Delhi, nơi bạn có thể thử các mẫu hàng trong cả nước trong cái mát lạnh của điều hòa. Dù bạn sẽ phải trả nhiều hơn một chút trong những cửa hàng này, bạn có thể chắc chắn rằng thứ bạn đang mua không phải là hàng ăn trộm được bán rẻ. Mặc cả càng rẻ thì bạn càng tiết kiệm được tiền. Chỉ thử một vài lần thôi bạn sẽ thấy rằng nó rất thú vị.

Thường thì bạn càng dành nhiều thời gian trong một cửa hàng thì việc mua bán sẽ càng thuận lợi. Rất đáng để dành thời gian tìm hiểu chủ hàng, hỏi thăm vài câu hỏi và bảo ông ta chỉ cho bạn vài các món đồ khác (nếu bạn muốn). Một khi người chủ đã cảm thấy rằng ông kiếm được lợi nhuận đủ từ bạn, ông ta thường sẽ bán cho bạn thêm vài món hàng gần với giá buôn hơn là “giá cho người nước ngoài” như bình thường. Bạn sẽ mua được rẻ hơn cùng với dịch vụ tốt hơn bằng cách mua nhiều thứ trong cùng một cửa hàng hơn là cứ đi mặc cả trong nhiều cửa hàng riêng rẽ. Nếu bạn thấy người địa phương đang mua trong một cửa hàng, có thể bạn sẽ mua được với giá dành cho người Ấn Độ. Hãy hỏi nhỏ một ai đó xung quanh “How much would you pay for this?” (Bạn sẽ trả bao nhiêu cho cái này?)

Ngoài ra, bạn sẽ thường xuyên gặp một người “bạn” trên đường phố mời bạn ghé thăm cửa hàng của gia đình họ. Điều này gần như luôn luôn có nghĩa là bạn sẽ phải trả gấp đôi với khi bạn mua trong cửa hàng mà không có mặt người bạn mới quen của mình.

Baksheesh – những món hối lộ nhỏ – là một hiện tượng rất phổ biến. Mặc dù đó là một vấn đề lớn ở Ấn Độ, làm điều này có thể giải quyết được các vấn đề nhất định và tránh được một số khó khăn. Baksheesh cũng là từ được dùng bởi những người ăn xin nếu họ muốn xin bạn tiền và có thể là nói đến tiền boa trả cho những người cung cấp dịch vụ. Baksheesh là một phần lâu đời của văn hóa châu Á và Trung Đông cũng như bất cứ đâu khác. Nó bắt nguồn từ nghĩa tiếng Ả rập nghĩa là một món quà nhỏ. Nó cũng được dùng nhiều để ám chỉ đến tiền từ thiện như được dùng để chỉ tiền hối lộ vậy.

Những món hàng được đóng gói có ghi rõ Giá Bán Lẻ Tối Đa (Maximum Retail Price – MRP) ngay trên bao bì. Những hàng này đã bao gồm tiền thuế. Những người bán lẻ không được phép đòi giá cao hơn giá được ghi. Mặc dù luật này được áp dụng đối với hầu hết các nơi, ở những điểm du lịch hoặc vùng sâu vùng xa, bạn có thể sẽ bị đòi giá cao hơn. Điều này đặc biệt đúng với các loại đồ uống như coke hay pepsi, nơi một chai (300ml) có giá khoảng 11-12 rupee. Ngoài ra, hãy nên nhớ rằng một số lượng lớn hàng hóa không phải là hàng được đóng gói. Hãy kiểm tra tính xác thực của MRP, vì những người bán hàng có thể lấy tem giá của anh ta dán đè lên để đòi giá cao hơn.

Thứ để mua

  • Tượng gỗ: Ấn Độ sản xuất một lượng phong phú và ấn tượng các sản phẩm tạc gỗ được bày bán với giá rất rẻ. Ví dụ như đĩa trang trí làm từ gỗ, bát, tác phẩm nghệ thuận, nội thất và những thứ nhỏ nhặt khác có thể khiến bạn phải ngạc nhiên. Kiểm tra quy định ở nước bạn trước khi muốn mang về các sản phẩm gỗ.
  • Quần áo: Tùy thuộc vào bang, khu vực mà bạn đang thăm. Hầu hết các bang đều có đặc sản để bán. Ví dụ hãy mua lụa saree nếu bạn đang đở Benaras; đá in nếu bạn đang ở Jaipur.
  • Tranh vẽ: Tranh được vẽ trên rất nhiều loại chất liệu, ví dụ như cotton, lụa hoặc có khung tranh đi kèm. Tranh vẽ đá quý kết hợp lại những bụi đá quý, vì thế chúng có một vẻ ngoài lấp lánh.
  • Tượng đá và cẩm thạch: Những hình được tạc phổ biến là voi, các vị thần trong Phật giáo, v..v…
  • Đá quý: những chiếc phòng cổ, vòng tay tuyệt đẹp và những đồ đá quý khác không đắt lắm tại Ấn Độ.
  • Vỏ gối, ga giường: Những thiết kế phong phú và ấn tượng xuất hiện rất nhiều trên vỏ gối và ga giường.

Ăn

Món ăn Ấn Độ rất ngon và nằm trong số các món ăn tuyệt vời trên thế giới. Bạn có cơ hội thưởng thức món ăn Ấn Độ ở ngay nước của bạn, đặc biệt nếu bạn là người phương Tây, nhưng những gì Ấn Độ mang sang nước ngoài chỉ là một phần nhỏ trong số lượng đa dạng của các món ăn ở đây.

Thức ăn Ấn Độ xứng đáng được biết đến nhiều bởi độ cay của nó, do người Ấn Độ có xu hướng sử dụng rất mạnh tay nhiều loại gia vị, ớt xanh tươi cay hoặc bột ớt đỏ làm những người không quen chảy nước mắt, và gia vị được thấy ở những món không ngờ đến như bánh bột ngô ngọt (một loại đồ ăn nhẹ, không phải bữa sáng) hay thậm chí trong cả kẹo. Độ cay khác nhau rất lớn trên suốt dọc miền đất nước: thức ăn Andhra nổi tiếng vì độ cay nồng, trong khi đó các món ăn Gujarati thì lại có vị cay khá dịu.

Để thưởng thức các món ăn địa phương, hãy bắt đầu một các từ từ. Đừng cố gắng ăn tất cả cùng một lúc. Sau một vài tuần, bạn có thể quen với thức ăn cay. Nếu bạn muốn yêu cầu món ăn không cay thì chỉ cần nói với họ. Phần lớn khách du lịch đều bị dụ dỗ nếm thử ít nhất vài đồ ăn cay, và hầu hết đều nhận ra rằng nó rất đáng để chịu đựng chút khó chịu sau đó.

Ẩm thực

Món ăn ở Ấn Độ có một sự khác nhau rất lớn giữa các khu vực. “Thức ăn Ấn Độ” được phục vụ bởi rất nhiều nhà hàng gọi là nhà hàng Ấn Độ ở phương Tây thường bắt nguồn từ cách nấu của người Bắc Ấn, đặc biệt là Mughlai, một phong cách được phát triển bởi những nhà bếp hoàng gia trong Đế chế Mughai lịch sử, và những món ăn khu vực vùng Punjab, mặc dù mức độ chuẩn giống với cách nấu Punjabi hay Mughlai thực sự thì đôi khi khác nhau từ rất tốt đến rất tệ.

Bắc Ấn là vùng đất trồng lúa mì, vì thế bạn sẽ có bánh mì Ấn Độ (được gọi là roti), bao gồm chapatti (bánh mì không có men), paratha (roti nhiều lớp rán trong chảo), naan (được nấu trong một chiếc lò tandoori bằng đất sét), puri (bánh mì được chiên phồng ngập mỡ) và rất nhiều nữa. Một bữa ăn điển hình gồm có một hoặc nhiều các loại nước sốt đi kèm với roti, được ăn bằng cách bẻ các mẩu bánh roti và nhúng vào trong nước sốt ăn cùng nhau. Hầu hết các vùng trung tâm Ấn nói tiếng Ấn tồn tại bằng roti, gạo và đậu lăng (dal), chúng được chế biến theo rất nhiều cách khác nhau và làm cho có vị cay. Về các món được phục vụ thêm, bạn có thể thấy sữa chua cay (raita) và tương ớt hoặc một mẩu nhỏ miếng dưa (achar), một vị dễ ăn đối với phần lớn du khách, được trộn cùng với cà ri chứ không ăn không.

Có rất nhiều món ăn vùng miền có thể được tìm thấy ở phía Bắc. Gà tandoori, được nấu trong một cái lò bằng đất sét gọi là tandoor, có lẽ là món ăn vùng Bắc Ấn nổi tiếng nhất, được nghĩ ra bởi một người nhập cư Pakistan vào Punjabi trong thời kì chia cắt. Còn nếu muốn ăn cách nấu ăn dân dã Punjabi truyền thống, hãy thử dal makhani (đậu hũ đen và khoai tây ninh nhừ trong nước sốt bơ), hoặc sarson da saag, một loại nước sốt rất ngon được làm từ cây mù tạc ninh nhừ, ăn kèm với makke di roti (bánh mì dẹt làm từ ngô). Ngoài ra còn có những món ăn Rajasthani với suất ăn lớn và hương vị ngon tuyệt, những món nhiều thịt vùng Kashmiri đến từ thung lũng Kashmir, hay những món ăn Himalaya được bán trên những đỉnh núi cao. Miền Bắc Ấn còn có rất nhiều các món ăn nhẹ như samosa (các loại rau được được bọc trong lớp bột mỏng hình chữ tam giác) và kachori (rau hoặc đậu được bọc trong bột). Có cả một đống các đồ tráng miệng ngọt như jalebi (bánh quy cây chiên ngập dầu cùng với nước đường có hình xoắn ốc), rasmalai (những hạt sữa đông được ngâm trong sữa đặc), halwa, v..v… Hoa và hạt khô như quả hạnh, hạt điều và quả hồ chăn được dùng rất nhiều, thường là trong món tráng miệng, nhưng đôi khi cũng có trong các món chính.

Cách chế biến kiểu Mughal đích thực, phương thức chế biến hoàng gia thời Đế chế Mughal, có thể được thấy và thưởng thức tại vài nơi ở Ấn Độ, nhất là những thành phố Mughal cổ như Delhi, Agra và Lucknow ở Uttar Pradesh, và Hyderabad ở Andhra Pradesh. Đó là một sự pha trộn khéo léo của phong cách nấu ăn Ba Tư, Thổ Nhĩ Kỳ và tiểu lục địa, và sử dụng rất nhiều thịt và gia vị. Tên của một số món ăn Mughal có từ shahi đứng trước là một dấu hiệu cho thấy địa vị hoàng tộc danh giá của chúng từ thời xa xưa. Đặc sản Mughal nổi tiếng bao gồm: biryani (thịt nhiều lớp và rau hầm), pulao (gạo nấu trong nước luộc thịt và rau), kebab (thịt nướng), kofta (những viên thịt băm nhỏ), rumali roti (bánh mì dẹt được quay thành một khối đặc mỏng dính như giấy), shahi tukraybold text (bánh pudding có hương nghệ tây và bạch đậu khấu), v..v…

Ở Nam Ấn Độ, thức ăn chủ yếu là làm từ gạo. Một bữa ăn điển hình gồm có sambhar (nhiều rau và chowder đậu lăng) với kem, rasam (món súp cay loãng), hay avial (rau trộn) với cơm, theo truyền thống được bày trên một chiếc là chuối làm đĩa. Việc nêm gia vị ở Nam Ấn Độ khác với miền Bắc với việc sử dụng rộng rãi hạt mù tạc, lá cà ri, đậu lăng, hạt của cỏ cari và số lượng lớn chất có vị chua như me và cô la. Cũng có sự khác nhau ở từng nơi – vùng biển dùng nhiều dừa và cá hơn. Ở Bang Kerala, người ta thường cho dừa nạo vào mọi món ăn và dầu dừa để nấu ăn, trong khi một số người dân sâu trong đất liền có thể sẽ ngạc nhiên khi dầu dừa thực ra lại có thể dùng để nấu ăn. Miền Nam có những món ăn sáng rất ngon như idli (bánh đậu lăng và gạo hấp), dosa (một loại bánh kếp giòn, mỏng thường được nhồi khoai tây cay để làm masala dosa, vadabold text - một loại bánh rán mặn Ấn Độ) và uttapam, một loại bánh ngọt rán làm từ gạo và bột đậu lăng cùng với hành và các loại rau trộn ở trong. Tất cả những loại này có thể ăn cùng với dahi, sữa chua nguyên chất, và tương ớt – một loại gia vị có thể được làm từ mọi thứ. Hãy thử món Masala Dosa nổi tiếng bắt nguồn từ Udupi ở Karrnataka ở một trong những nhà hàng cổ của Bangalore như CTR và Janathan ở Malleswaram hoặc Vidyarthi Bhavan ở Basavangudi. Ẩm thực miền Nam Ấn độ chủ yếu là rau, mặc dù cũng có những ngoại lệ: hải sản rất phổ biến ở Kerala và vùng biển Mangalorean ở Karrnataka; và các món ăn Chettinad và Hyderabad dùng rất nhiều thịt và còn cay hơn nhiều. Cà phê là thức uống được ưa chuộng ở Nam Ấn Độ.

Ở phía Tây, bạn sẽ thấy một số các nhóm món ăn rất ngon. Món ăn Gujarati hơi giống với của Rajastani với việc sử dụng nhiều sản phẩm sữa, nhưng khác ở chỗ nó rất nhiều rau và thường được làm ngọt bằng đường kính hoặc đường thốt nốt. Gujaratis làm ra những món ăn nhanh tuyệt vời nhất như Dhokla và Muthia. Mumbai nổi tiếng về món chaatbold text cũng như các món ăn của cộng đồng Bái hòa giáo và Irani nhỏ nhưng rất dễ nhận ra tập trung ở trong và xung quanh thành phố. Các bang liền kề như Maharashtra và Goa nổi tiếng về hải sản, thường chỉ được nướng, rán hoặc kho trong sữa dừa. Một đặc điểm dễ nhất thấy trong món ăn của Goa là việc sử dụng thịt lợn và giấm, điều rất ít khi thấy ở các nơi khác Ấn Độ. Vindaloo xuất phát từ Goa, và theo cách truyền thống được nấu với thịt, và mặc dù rõ ràng nó rất phổ biến trong các nhà hàng Ấn Độ ở nước ngoài, nó lại ít thông dụng tại chính Ấn Độ.

Ở phía Đông, món ăn Bengali và Orissan sử dụng nhiều gạo và cá do những con sông rộng lớn và và đường bờ biển dài nơi đây. Món ăn Bengali nổi tiếng về sự phức tạp của mùi vị và sự cân bằng đắng ngọt. Dầu mù tạc, chiết xuất từ hạt mù tạc, thường được dùng trong nấu nướng và làm thức ăn có vị cay, hơi ngọt và cay nóng. Người Bengalis thích cá tươi sống hơn, đặc biệt là ilish hoặc hilsa: nó có thể được hun khói, rán, hấp, nướng trong những chiếc lá chuối non, nấu với sữa đông, cà, hạt thìa là, v..v… Người ta nói rằng ilish có thể được nấu thành 50 cách khác nhau! Những món ăn Bengali điển hình bao gồm maccheer jhal, một món cá hầm với cái tên dịch ra có nghĩa là “cá trong nước sốt”, và shorshe ilish (được nấu trong nước sốt làm từ hỗn hợp hạt mù tạc). Đông Ấn Độ cũng nổi tiếng với các món tráng miệng và bánh: Rasgulla là một dạng biến thể nổi tiếng của chiếc bánh thường được biết đến nhiều hơn là gulab jamun, một chiếc bánh hình cầu làm từ sữa bò và nhúng trong nước đường trong. Nó cực kì ngon nếu được ăn ngay hoặc ăn trong ngày ngay sau khi làm. Sondesh là một loại bánh thơm ngon khác làm từ sữa, mô tả rõ nhất là nó giống như món ras malai khô.

Rất nhiều đồ ăn cũng đã được chọn lọc từ các nước khác. Trung Ấn (Indian Chinese or Chindian) đi xa nhất so với sự thích nghi thông thường: hầu hết người Trung Quốc không nhận ra món ăn, tuy nhiên những món như veg manchurian (những hạt rau được rán ngập dầu trong nước sốt gừng-đậu phộng-ớt) và chilli chicken thì lại là một phần của văn hóa Ấn Độ và rất đáng để thử. Người Anh đã để lại các món cá, khoai tây chiên và những món hỗn hợp như súp mulligatawny, trong khi các món ăn Nepal và Tây Tạng, đặc biệt là bánh bao hấp momo, lại rất phổ biến ở Bắc Ấn Độ. Pizza đã du nhập vào Ấn Độ rất nhiều, những chuối cửa hàng như Pizza hut và Domino's buộc phải Ấn Độ hóa món bánh pizza và giới thiệu những món cải biên như pizza paneer-tikka. Đáng chú ý là có một chuỗi cửa hàng Ấn Độ tên là Smokin Joe's nằm ngoài Mumbai đã kết hợp cà ri của Thái với bánh pizza.

Tất nhiên không thể đánh giá một cách toàn diện đối với sự đa dạng và phong phú của thức ăn Ấn Độ chỉ trong một phần ngắn. Không chỉ mọi vùng miền của Ấn Độ có ẩm thực khác biệt mà bạn cũng sẽ thấy rằng ngay cả trong một vùng miền thì những cộng đồng dân tộc và địa vị khác nhau có những phong cách nấu ăn khác nhau và thường có những công thức riêng mà bạn có lẽ sẽ không thể tìm thấy trong nhà hàng. Những người du lịch mạo hiểm nên xoay xở kiếm được lời mời tới các nhà dân, thử đi sâu tìm hiểu những con đường nhỏ của các thành phố và tìm các món ăn ở những nơi không ngờ tới như đền chùa trong cuộc tìm kiếm thiên đường ăn uống.

Hoa quả

Mặc dù có rất nhiều loại hoa quả địa phương như chikoo và mít, chẳng có gì gần gũi với người Ấn Độ hơn là một quả xoài chín mọng. Hàng trăm loại xoài được tìm thấy xuyên suốt các khu vực – thực tế, Ấn Độ là nước trồng xoài lớn nhất, chiếm hơn nửa sản lượng thế giới. Mùa xoài là mùa nóng nhất trong năm, thường giữa tháng Năm và tháng Bảy, và quả có từ loại bé (chỉ to như nắm tay) đến loại to như quả dưa đỏ. Nó có thể được dùng khi chín cũng như khi còn xanh ở dạng non (dùng để làm dưa). Những loại quả khác cũng có rất nhiều (tùy vào mùa) là chuối, cam, ổi, vải, táo, dứa, lựu, mơ, dưa, dừa, nho, mận, đào và dâu.

Ăn chay

Đến thăm những người ăn chay sẽ khám phá ra cả một kho báu ẩm thực mà không thể thấy được ở bất cứ đâu trên thế giới. Nhờ một số lượng lớn người mộ đạo Hindu và Jana, ẩm thực Ấn Độ đã phát triển một thực đơn phong phú đáng kinh ngạc những món không dùng đến thịt và trứng. Người theo đạo Jana nói riêng đi theo một dạng ăn chay rất khắt khe dựa trên những nguyên tắc về việc không xâm phạm và việc tồn tại hợp tác hòa bình: người theo đạo Jana thường không ăn các loại củ như khoai tây, tỏi, hành, cà rốt, củ cải, khoai lang, sắn, củ cải đường, v..v… vì những cây này sẽ chết trong quá trình lấy những phần rễ trước khi đến cuối vòng đời của chúng. Ít nhất một nửa các món ăn của hầu hết các nhà hàng đều dành chỗ cho các món ăn chay, và luật pháp quy định tất cả sản phẩm ăn sẵn ở Ấn Độ phải được dán nhãn tròn xanh (chay) hoặc tròn đỏ (không chay). Tuy nhiên, ở Ấn Độ ăn chay không phải là một khái niệm được hiểu một cách cặn kẽ, và những người ăn chay có thể sẽ phải đối mặt với một thời kì khó khăn: những sản phẩm sữa như phô mai (paneer), yogurt (dahi) và bơ tinh chế (ghee) được dùng rất rộng rãi, và mật ông cũng thường được dùng để làm ngọt. Sữa ở Ấn Độ thường chưa được tiệt trùng và phải được đun sôi trước khi uống.

Ngay cả những người không ăn chay cũng sẽ sớm để ý thấy rằng do sự cấm kị của Ấn Độ giáo, thịt bò thường không được bán (trừ trong cộng đồng người Hồi Giáo hoặc Bái hồi giáo, Goa, những nơi thuộc Nam Ấn Độ và các bang Đông Bắc Ấn), và thịt lợn cũng không không thông dụng do dân cư theo đạo Hồi. Thịt gà và thịt cừu vì thế là loại thịt được sử dụng phổ biến nhất, mặc dù thịt trâu đôi khi được phục vụ trong các tổ chức cho dân ba lô. Hải sản tất nhiên là có ở mọi nơi tại những vùng biển của Ấn Độ, và một vài món ăn khu vực còn dùng thịt vịt, thịt hươu nai và các loại thịt thú rừng khác trong các món ăn truyền thống.

Nghi thức

Ở Ấn Độ, ăn bằng tay (thay vì các dụng cụ như dĩa hay thìa) là rất phổ biến. Có một luật lệ cơ bản trong nghi thức ăn uống cần biết, đặc biệt ở những vùng không thuộc thành thị: Chỉ sử dụng tay phải. Cũng đừng động tay vào những món ăn được phục vụ chung: thay vào đó, sử dụng tay trái cùng các đồ dùng ăn uống để xúc. Không cần phải nói cũng biết rằng nên khôn ngoan rửa tay thật sạch trước khi và sau khi ăn.

Đối với bánh mì, nguyên tắc cơ bản là ấn chiếc bánh xuống bằng ngón tay trỏ và dùng ngón giữa và ngón cái xé bánh mì. Miếng bánh sau đó có thể được nhúng vào trong nước sốt hoặc được dùng để vét các mẩu bánh trước khi bạn nhồi chúng vào miệng. Cơm thì khó hơn, nhưng cơ bản là dùng các ngón tay trộn cơm trong cà ri và nắm thành những nắm nhỏ trước khi cho nó vào miệng bằng cách dùng ngón tay cái đẩy chúng vào trong.

Hầu hết các nhà hàng đều có đồ dao dĩa và khá là đảm bảo khi sử dụng chúng thay vì dùng tay của bạn.

Ăn bằng tay không được tán thành ở những nơi cổ kính hơn. Nếu bạn được đưa cho một bộ dao dĩa và không ai xung quanh bạn có vẻ sẽ dùng nó thì hãy hiểu và thực hiện theo gợi ý đó.

Nhà hàng

Những nhà hàng Ấn Độ có các loại từ những túp lều ven đường (dhabas) đến những nơi năm sao xuất sắc, nơi mà trải nghiệm có thể so sánh với bất cứ nơi nào trên thế giới. Cách xa những thành phố lớn và các điểm du lịch, những nhà hàng hạng trung rất hiếm, và lựa chọn món ăn sẽ bị giới hạn trong những món ăn địa phương, Punjabi/Mughlai, “Trung Quốc” và đặc biệt là Nam Ấn độ.

Uy tín của món ăn Punjabi nổi tiếng trên cả nước đến từ những dhabas nằm trên đường cao tốc Ấn Độ. Chủ của chúng thường là những người lái xe tải, thường là đậm chất Punjabi. Quán dhaba chính gốc phục vụ những món ăn theo mùa đơn giản nhưng rất ngon như roti và dhal với hành, và và các bữa ăn ngồi trên võng thay vì trên ghế. Vệ sinh có thể là một vấn đề ở nhiều dhabas, vì thế nếu quán nào chưa đủ tiêu chuẩn của bạn thì thử đến quán khác xem. Ở những vùng nông thôn, dhabas thường là sự lựa chọn duy nhất.

Ở Bắc Ấn Độ, “khách sạn” nghĩa là nhà hàng địa phương phục vụ thức ăn Nam Ấn, thường là một thali-một đĩa đầy thức ăn bao gồm một loại bánh mì và một hỗn hợp gồm món rau và và thịt đã được nấu sẵn.

Mặc dù bạn có thể sẽ có được một tthực đơn rất nhiều món ở đây thì nếu có, hầu hết các món ăn sẽ chỉ được phục vụ trong một khoảng thời gian nhất định.

Tiền boa là một điều không phổ biến ở bên ngoài các nhà hàng ăn chơi (ở những chỗ này tiền boa 10% là hợp lý)

Uống

Một trong số loại nước an toàn nhất và tươi mát nhất bạn có thể mua là nước dừa. Bạn gần như lúc nào cũng có thể tìm thấy nó ở bất cứ bãi biển hay điểm du lịch nào khác ở phía Nam. Vào mùa hè (Tháng Ba đến tháng Bảy), bạn có thể mua nước mía tươi ở rất nhiều nơi và thậm chí cả nhiều loại nước hoa quả tươi nữa. Hãy cẩn thận vì nước hoa quả có thể có chứa nhiều vi khuẩn bên cạnh những viên đá không vệ sinh! Những người bán nước hoa quả rong không phải lúc nào cũng lau dọn đồ của họ một cách sạch sẽ và họ cũng không rửa hoa quả nữa.

Ấn Độ nổi tiếng với rất nhiều loại xoài Alphonso, thường được những người am hiểu nhắc đến với cái tên Vua của các loại xoài. Vì thế hãy thử nước uống vị xoài Alphonso Maaza (nước đóng chai của Coca-cola) hoặc Slice (nước đóng chai của PepsiCo), cả hai loại này đều chứa khoảng 15% thịt xoài Alphonso. Cả hai nhãn hiệu này sẽ đảm bảo mang đến cho bạn sự sảng khoái cần thiết trong mùa hè nóng như thiêu như đốt của Ấn Độ. Cả hai đều có giá khoảng 30 đến 50 rupee cho một chai 600ml.

Đối với nước đóng chai, hãy chắc chắn rằng lớp bọc nắp chai không bị xé, nếu không đó sẽ là dấu hiệu hàng giả hoặc dấu hiệu rằng người bán hàng vô đạo đức đã sử dụng lại những chai cũ và đổ nước lã vào đó, điều này sẽ không an toàn đối với những khách du lịch khi uống mà không đun sôi lên. Những hãng nước đóng chai như Aquafina (của PepsiCo) và Kinley (của Coca-Cola) có mặt rất rộng rãi. Những hãng địa phương như Bisleri cũng có thể chấp nhận được và hoàn toàn an toàn. Mùi vị có thể khác nhau do thành phần khoáng của mỗi hãng khác nhau.

Trà

Bạn có thể mua trà (chai trong hầu hết các ngôn ngữ Bắc Ấn) với rất nhiều loại khác nhau. Những loại phổ biến nhất là loại “tàu hỏa”: rẻ (Rs 2-5), ngọt và cực kì sảng khoái ngay khi uống. Nó được làm bằng cách pha lá trà, sữa và đường với nhau trong cái ấm và giữ nóng cho đến khi bán hết. Trà Masala cũng sẽ có những vị thêm vào như bạch đậu khấu, gừng, quế, ớt đen. Đối với một số người thì cần phải có chút thời gian để làm quen với loại trà này.

Trong khi trà Masala rất phổ biết ở miền Bắc và Trung Ấn Độ, chú ý rằng mọi người ở Đông Ấn Độ (Tây Bengal và Assam) thường uống trà mà không cho thêm thứ gì theo kiểu Anh quốc. Nơi đây cũng là nơi trồng nhiều trà nhất nước Ấn Độ.

Ở phía Nam Ấn Độ, cà phê (đặc biệt là cà phê phin ngọt) thay thế trà và là loại nước uống thông dụng.

Rượu

Uống rượu có thể sẽ không được tán thành hoặc chấp nhận một cách rộng rãi, tùy thuộc vào các vùng miền và tôn giáo của khu vực mà bạn đang uống. Ví dụ, Goa và Pondicherry có xu hướng nới lỏng hơn (và có thuế đánh vào rượu thấp), trong khi một số khu vực phía Nam như Chennai thì khắt khe hơn với rượu, và có thể còn áp dụng thuế cao cho mặt hàng này. Một vài bang như Gujarat thì theo luật không được uống rượu và rượu không được bán một cách công khai ở đây, mặc dù nghề bán rượu lậu rất phát triển.

Loại thức uống có cồn yêu thích của người Ấn Độ là bia, đặc biệt là Kingfisher có mặt ở khắp mọi nơi (một loại bia nhẹ của Đức rất ngon) và rum, đặc biệt là Old Monk. Giá thì thay đổi tùy theo bang, nhất là đối với các loại rượu nặng, nhưng bạn có thể trả được Rs 50-100 cho một chai bia cỡ lớn và Rs 170-250 cho một chai Old Monk 750ml ở bất cứ đâu.

Rượu Ấn Độ đã phát triển đáng kể trong những năm vừa qua và ngành công nghiệp rượu đã bùng nổ trên những ngọn đồi Maharashtra. Rượu ngon không hề rẻ chút nào (giá lên tới Rs 500 một chai) và sự lựa chọn hầu như chỉ giới hạn trong các loại rượu trắng, nhưng hãy tìm những nhãn hiệu của Chateau Indage hoặc Sula.

Rượu lậu bất hợp pháp, được gọi là tharra khi được làm từ mía và toddy khi được làm từ dừa, có mặt rộng rãi ở một vài bang. Nó rất rẻ và mạnh nhưng rất nguy hiểm vì việc kiểm soát về chất lượng không hề có và tốt nhất là nên tránh xa hoàn toàn. Ở thuộc địa cũ của Bồ Đào Nha Goa, bạn có thể tìm thấy một loại rượu rất cay gọi là fenny hoặc feni, được làm một cách đặc biệt từ hạt điều hoặc dừa.

Cần sa

Ma túy ở các dạng khác nhau của nó – đặc biệt là ganja (weed) và charas (hash) có mặt rộng rãi khắp Ấn Độ, nhưng nó lại hoàn toàn phạm pháp ở nhiều vùng của nước này, và luật quy định rằng chỉ cần sở hữu thôi cũng bị vào tù vài năm.

Tuy nhiên, ở một số bang (đặc biệt là Uttar Pradesh, Bihar, Rajasthan, Madhya Pradesh, Uttarakhand và Orissa), một cách dùng ma túy hợp pháp và được xã hội chấp nhận là ở dạng bhang, một dạng sơ chế được bán tại các cửa hàng được chính phủ cho phép không chỉ được hun lên mà còn được làm thành các loại bánh, chocolate và cả bhang lassi không nổi tiếng cho lắm, một loại nước sữa chua không độc hại có thêm thảo mộc. Bhang lassi thường có nhiều mức độ mạnh nhẹ khác nhau, vì thế hãy đọc khuyến cáo nếu bạn chọn loại liều cao. Nó cũng thường được bán với tên “special lassi”-lassi đặc biệt nhưng thường có thể dễ dàng nhận thấy với nhãn giá Rs 30-50 (cao hơn mấy lần loại bình thường). Một điều quan trọng cần nhớ là ảnh hưởng của Bhang chậm và ngày càng tăng khi dùng với thứ đồ ngọt. Thêm nữa, người dùng lần đầu tiên có thể sẽ muốn dừng lại đợi một chút trước khi dùng quá nhiều để đánh giá sức chịu đựng của bản thân.

Ngủ

Các lựa chọn rất khác nhau tùy thuộc vào khả năng tài chính và nơi bạn đến. Khách sạn dành cho những người du lịch bụi có vô số trong các thành phố lớn nơi bạn có thể kiếm được một phòng với giá nhỏ hơn Rs 450. Các phòng ở nhà nghỉ với giường đôi (và thường là có một nhà tắm) có thể được tìm thấy ở rất nhiều các điểm du lịch với giá Rs 150-200. Các khách sạn giá rẻ ở Ấn Độ không khó để tìm. Bạn có thể tìm chỗ ở ở các khu nhà ngoại ô sạch sẽ với chỉ Rs 50 ở rất nhiều huyện Ấn Độ.

Phần lớn các ga tàu hỏa của Ấn Độ có phòng hoặc nhà tập thể rẻ và còn khá tốt (có giường, chăn ga,… nhưng không có phòng tắm) và an toàn. Ngoài ra còn có thêm các lợi ích như không bị mồi chài bởi dân xã hội đen kéo xe, lấy túi một cách nhanh chóng và ,để dành cho những người ưa mạo hiểm, bạn sẽ có khả năng nhảy lên được chuyến xe công cộng rẻ tiền để trở lại ga tàu, chỉ cần hỏi thôi. Nhớ rằng bạn phải có một chiếc vé tàu hỏa đến hoặc đi từ ga tàu nơi bạn định ngủ và có thể sẽ có giới hạn số đêm mà bạn có thể ở.

Những sự lựa chọn hạng trung thì rất nhiều ở những thành phố lớn và những thành phố đang phát triển nhanh. Chuỗi chỗ ở địa phương đáng tin cậy là Country Inns, Ginger và Neemrana, và giá cả thì thay đổi từ Rs 1000-4000 mỗi đêm. Những khách sạn không có tên tuổi của địa phương có thể được tìm thấy ở bất cứ thành phố nào, nhưng chất lượng thì rất khác nhau.

Nếu ví tiền của bạn cho phép, bạn có thể thử ở trong một lâu đài của Maharaja ở Udaipur hoặc trong những khách sạn năm sao hiện đại được thấy khá nhiều trên khắp cả nước. Nhóm các khách sạn Ấn Độ hạng sang tiếp theo là Oberoi, Taj và chuỗi ITC Welcomgroup, nhóm sở hữu các khách sạn ở tất cả các thành phố lớn ở Rajasthan. Những chuỗi khách sạn quốc tế quen thuộc cũng quản lý các khách sạn lớn 5 sao ở phần lớn các thủ phủ của Ấn Độ, nhưng do sự bùng phát kinh tế của Ấn Độ và giá cả thì có thể rất điên cuồng: không hiếm khi bị đề nghị mức giá hơn US$300/đêm cho một phòng mà so với những nơi khác nó chỉ là một khách sạn rất bình thường với giá chỉ một phần ba giá đó. Cũng nên đề phòng chính quyền lập pháp các nơi như ở Delhi và Bengaluru thu thuế xa xỉ phẩm rất cao trên mức giá đã rất cao của căn phòng, điều này có thể khiến chúng ta bị bất ngờ khó chịu khi trả phòng.

Hai yếu tố quan trọng nên nhớ ki chọn nơi ở là 1) an toàn và 2) sạch sẽ. Bệnh sốt rét vẫn còn tồn tại và phát triển tốt ở một số nơi nhất định của Ấn Độ – một trong những cách tốt nhất để chống lại sốt rét là chọn chỗ ở có điều hòa và đóng các cửa sổ. Một bình xịt chống côn trùng có chứa DEET cũng sẽ giúp ích rất nhiều.

Nhà gỗ Dak có ở rất nhiều khu vực. Những căn nhà này được xây bởi những người Anh để làm chỗ ở cho các cán bộ hay đi lại giữa các nơi và hiện nay được người Ấn Độ và chính phủ các bang sử dụng với cùng mục đích. Nếu họ có phòng thì phần lớn sẽ cho khách du lịch thuê với một mức phí phù hợp. Các phòng rất đơn giản – thường có quạt trần chứ không có điều hòa, có vòi hoa sen chứ không có bồn tắm, v..v..- nhưng lại rất sạch sẽ, thoải mái và thường ở những vị trí thuận lợi. Đặc biệt, nhân viên bao gồm một quân nhân đã về hưu làm bảo vệ và có thể một người khác làm vườn; thường thì những khu vườn rất đáng yêu. Đôi khi cũng có một người đầu bếp. Bằng cách này bạn gặp được rất nhiều người du lịch Ấn Độ thú vị: những người kĩ sư đang xây cầu trong khu vực, một đội ngũ bác sĩ tiếp vắc xin cho dân làng và còn nhiều người khác.

Đừng quá tin tưởng vào việc sẽ có nguồn điện ổn định nếu bạn không ở trong một khách sạn hạng tốt. Sụt lưới điện xảy ra khá thường xuyên, và rất nhiều tòa nhà có đường dây điện không an toàn chút nào.

Hãy chắc là có mang theo hộ chiếu của mình đến bất cứ đâu bạn đi, vì phần lớn khách sạn sẽ không cho thuê nếu bạn không xuất trình hộ chiếu hợp lệ. Điều này đặc biệt đúng khi ở Delhi.

Làm việc

Người nước ngoài cần có một giấy phép làm việc để có thể được thuê tại Ấn Độ. Giấy phép làm việc được cấp nếu bạn làm đơn xin gửi đến đại sứ quán Ấn Độ tại địa phương cùng với chứng minh về khả năng làm việc và các giấy tờ xác thực khác. Có một cộng đồng người nước ngoài tương đối đông làm việc ở Ấn Độ, và có những nơi tìm việc, bao gồm cả những trang web tìm việc phổ biến.

Có rất nhiều cơ hội tình nguyện ở đất nước này trong đó có việc dạy học. Để tìm kiếm các cơ hội tình nguyện trên nước Ấn Độ, tình nguyện viên có thể vào các trang:
Idealist

Đường dẫn tới các cơ hội tình nguyện của Volunteering Solutions

Các chương trình tình nguyện ở Delhi, Dharamshala, Bangalore và Kolkata Ấn Độ: http://www.volunteeringindia.com

Những người du lịch có thể kiếm thêm thu nhập bằng cách làm các loại dịch vụ như nướng bánh ngọt phương Tây, xăm hoặc massage.

Trước đây, một tờ kết quả kiểm tra AIDS được yêu cầu như một phần của quá trình xin visa. Tốt nhất là những người nộp đơn nên có các kết quả kiểm tra tại nước mình trước nếu có thể.

Du lịch an toàn

Đã thành thông lệ, Ấn Độ là một nơi khá an toàn với người nước ngoài, trừ các vụ án nhỏ lẻ và các vụ trộm phổ biến có ở bất cứ nước đang phát triển nào, miễn là có những cách đề phòng cơ bản nhất định (như là những khách du lịch nữ tránh đi một mình vào buổi tối, v..v..). Tuy nhiên, bạn có thể kiểm tra lại với đại sứ quán trong nước và hỏi một vài lời khuyên trước khi đến Kashmir hoặc miền Đông Bắc Ấn Độ (Assam, Nagaland, Tripura và Manipur), vì tất cả những khu vực này đang xảy ra nổi loạn một thời gian dài. Cũng nên đề phòng thêm khi đi lại vào buổi đêm ở Utta Pradesh, Bihar và Jharkhand và các huyện nhỏ ở các thành phố lớn.

Không may là việc trộm cắp khá phổ biến ở những nơi được khách du lịch lui tới, nhưng những vụ trộm cắp bạo lực thì hầu như không xảy ra. Thường thì tên trộm sẽ móc túi bạn hoặc đột nhập vào trong phòng bạn. Rất ít khi xảy ra trường hợp cướp đường ở Ấn Độ.

Một số người cầm tiền của bạn sẽ cố tình lừa đảo hoặc gian lận bán đắt. Đặc biệt ở Delhi, đây là quy luật phổ biến được áp dụng bởi tất cả những ai cầm tiền của khách phương Tây. Nó không ngoại trừ những người bán vé chính thức ở các điểm du lịch, nhân viên cảnh sát ở những trạm taxi trả trước hoặc những người bán hàng ở tất cả các cửa hàng bán giá cao. Hãy đếm tiền kĩ trước khi trả và nhất định nhận được đúng tiền trả lại.

Thỏa thuận trước về tất cả các loại vé và chi phí cho các dịch vụ một cách rõ ràng; một số người thậm chí còn viết cả ra giấy! Được nói rằng bạn có thể “trả như bạn muốn” là một dấu hiệu báo động chắc chắn. Đừng trả nhiều hơn thỏa thuận dù là có bất cứ lời giải thích nào được đưa ra vào lúc trả tiền. Cứ lấy đồ của bạn, trả như ban đầu thỏa thuận và đi. Lần đầu tiên làm thế này lúc trả tiền taxi đầu tiên ở Ấn Độ có lẽ rất ngại ngùng, nhưng trong lần thứ 15 trả tiền taxi thứ 15 thì nó sẽ như một bản năng thứ hai. Khi đi bằng xe kéo tự động, dừng bao giờ vào trong xe nếu có người khác đang đi cùng người lái xe. Việc này luôn luôn báo hiệu rắc rối cho những ai không cẩn thận.

Khách du lịch nước ngoài, đặc biệt là phụ nữ, thu hút sự chú ý của những người ăn xin, kẻ gian và những kẻ mồi chài. Những người ăn mày thường đi theo để chạm vào người bạn, và theo sau kéo tay áo. Sẽ chẳng có gì tốt đẹp nếu nổi giận hoặc nói to “No” (Không) cả. Cách tốt nhất là nhìn một cách lãnh đạm và lờ đi các hành động đó. Bạn càng chú ý tới người ăn xin hay kẻ chào hàng – dù là tích cực hay tiêu cực – họ sẽ theo bạn lâu hơn với hy vọng sẽ được đáp lại. Cho tiền kẻ ăn xin nơi công cộng thì không an toàn vì nó sẽ dẫn đến một đám những kẻ ăn xin kéo đến từ các hướng. Khi ở Ấn Độ thì rất cần sự kiên nhẫn. Mặc quần áo của người địa phương sẽ giảm đi sự chú ý về phía bạn.

Khách du lịch không nên tin những người lạ đề nghị giúp đỡ hay đưa ra các dịch vụ. Đặc biệt cảnh giác với những kẻ gian ở các điểm du lịch như các đền ở Kanchipuram, nơi họ săn đón những ai không quen với các phong tục tôn giáo và phong tục địa phương. Nếu một thầy tu hay hướng dẫn viên đề nghị dẫn bạn đến một buổi lễ tôn giáo, đầu tiên hãy tìm hiểu xem bạn sẽ phải trả tiền cho cái gì, và đừng cho phép bản thân bị ép buộc vào việc làm “từ thiện” hàng trăm rupee – chỉ cần bỏ đi nếu bạn cảm thấy không thoải mái. Tuy nhiên, đừng tưởng tưởng quá mức: ví dụ, những người bạn du lịch trên tàu, hoặc những gia đình Ấn Độ muốn chụp ảnh bạn bằng máy ảnh của họ thường chỉ là tò mò một cách thành thật thôi.

Khách du lịch nên cẩn thận khi đến thăm các làng và những khu vực xa xôi vào buổi tối. Bọn cướp thường bắt cóc và cướp của khách du lịch, vì chúng cho rằng họ sở hữu nhiều tiền. Nhưng điều này là hiếm gặp và xảy ra hầu hết ở những nơi vùng xa. Hãy hỏi lễ tân khách sạn của bạn để xem liệu có vấn đề gì trong khu vực không. Ngoài ra, nghĩ kĩ trước khi bắt xe bus đêm hoặc lái xe vào buổi đêm trong những khu vực này. Người ta nói bọn cướp dừng xe bus đêm tại những điểm kiểm tra giả và cướp của những người bên trong. Việc thường xuyên xảy ra các vụ việc này là rất thấp và chính phủ các bang cũng đang làm việc cật lực để bắt các băng cướp này, nhưng đề phòng thêm không bao giờ là thừa.

Trong khi đi trong các phương tiện công cộng (tàu, bus) đừng nhận bất cứ đồ ăn thức uống gì từ những hành khách đi cùng người địa phương ngay cả khi họ rất thân thiện hay lịch sự. Có vài trường hợp đã xảy ra vừa rồi khi người đồng hành rất thân thiện mời thức ăn và đồ uống (trà, cà phê, v..v..) làm bất tỉnh bạn bất tỉnh ngay lập tức và lấy trộm tất cả đồ đạc, thậm chí cả khăn quàng.

Trước đây, việc đồng tính luyến ái là phạm pháp ở Ấn Độ, với hình phạt tối đa là 10 năm. Việc khởi tố thật sự là rất hiếm. Có một cuộc sống sôi động về ban đêm của những người đồng tính tồn tại ở những khu vực thủ phủ và một vài (nhưng rất ít) những người nổi tiếng đồng tính công khai. Mặt khác, các cảnh sát sử dụng luật như một công cụ gây phiền nhiễu cho những người đồng tính đi trên đường. Tháng Bảy năm 2009, Tòa án dân sự Tối cao Delhi đã ra phán quyết luật chống người đồng tính là trái với hiến pháp. Điều này đã hợp pháp hóa một cách có cơ sở việc đồng tính luyến ái ở Ấn Độ, trừ ở tòa án Dân sự Tối cao tại một số bang phản đối hoặc tòa án Tối cao có quy định khác. Việc này có thực sự giúp chấm dứt việc quấy rối không thì vẫn còn đang được theo dõi.

Trong khi đàn ông Ấn Độ có thể rất háo hức được nói chuyện với khách du lịch thì phụ nữ ở Ấn Độ thường cố không liên hệ với đàn ông. Một sự thật đáng tiếc là nếu bạn là đàn ông và bạn tiếp cận một phụ nữ ở Ấn Độ với ngay cả mục đích không hề xấu như hỏi đường chẳng hạn, bạn sẽ đặt cô ấy vào tình thế phòng thủ thường thấy, đặc biệt với những ai mặc áo truyền thống. Tốt hơn là hỏi một người đàn ông nếu có ai đó (thường là sẽ có), hoặc lịch sự hơn một chút nữa nếu bạn hỏi một người phụ nữ.

Lái xe

Lái xe ở Ấn Độ thường được cho là một việc nguy hiểm. Thói quen lái xe thiếu trách nhiệm và phát triển cơ sở hạ tầng đường bộ thiếu thốn, vật nuôi chạy rông và các mối nguy hiểm khác khiến cho việc đi trên những con đường của đất nước này đôi khi rất căng thẳng và có thể đe dọa đến tính mạng.

Hơn 118.000 người chết trên đường phố Ấn Độ vào năm 2008, con số lớn nhất thế giới, mặc dù chỉ có 12 xe trên 1000 người (so với 765 ở những nước phát triển hơn như Hoa Kỳ). Trở ngại đầu tiên với một đường phố Ấn Độ điển hình không nghi ngờ gì chính là hỗn hợp xe cộ gồm những chiếc xe tải ì ạch, những kẻ lái xe điên tốc độ, những con bò đi dạo vô ý và những kẻ đi bộ tự sát, tất cả đan xen trên con đường nhựa chật hẹp. Để giảm thiểu rủi ro, hãy sử dụng tàu thay vì xe bus, dùng dịch vụ xe bus công thay vì xe tư (những xe này thường ép người tài xế làm việc theo ca không nghỉ), sử dụng taxi thay vì những chiếc xe kéo, tránh đi vào ban đêm, và đừng ngại đổi taxi nếu bạn cảm thấy tài xế lái xe không an toàn.

Một mối lo lớn nữa là rất nhiều mạng lưới đường xá ở trong tình trạng chưa hoàn thiện. Phần lớn đường phố được xây một cách cẩu thả và đầy những miếng gạch vụn lớn. Hầu hết các biển chỉ đường trong thành phố không đáng tin cho lắm, rất nhiều trường hợp đưa cho những người lái xe những thông tin không chính xác và hiểu nhầm. Nếu bạn nghi ngờ, hãy hỏi những người dân địa phương, thông thường họ rất nhiệt tình giúp và sẵn sàng đưa ra những lời chỉ dẫn đến vị trí đó. Tất nhiên, chất lượng thông tin và sự nhiệt tình cũng có khác nhau, đặc biệt ở những thành phố lớn hơn.

Du khách nữ

Ấn Độ là một nước bảo thủ và một vài những thói quen phương Tây được xem như là không tôn trọng đối với phụ nữ.

  • Bên ngoài các thành phố lớn, sẽ không được bình thường khi người khác giới chạm vào nhau ở nơi công cộng. Ngay cả các cặp đôi (đã kết hôn hay chưa) cũng cố không thể hiện tình cảm nơi công cộng. Vì thế, bạn không nên bắt tay với người khác giới trừ khi người kia đưa tay ra trước. Cách chào hỏi của người Ấn Độ giáo là chắp tay vào nhau để trước ngực, hoặc chỉ cần nói “Namaste” hoặc “Namaskar” (tránh dùng Namaste và Namaskar ở Tamil Nadu, tốt hơn hết là nói Vanakkam). Cả hai cách này đều đúng và lịch sự như nhau và hơi nghiêm trang một chút. Phần lớn mọi người (ngay cả nếu họ không biết tiếng Anh) hiểu một lời chào “Hi” hoặc “Hello”.
  • Tuy nhiên, khi không chắc chắn lắm thì hãy nhớ rằng phần lớn những vùng Bắc Ấn Độ và ở các thành phố, người ta có thể chấp nhận lời chào “Hello” hoặc “Good Day” kèm theo một cái bắt tay mà không chú ý đến giới tính.
  • Trừ những thành phố lớn (và chỉ những nơi hiện đại hoặc xã hội cao), phụ nữ không hút thuốc. Mặc dù ở một số vùng xa, phụ nữ hút thuốc, nhưng là một cách kín đáo. Một phụ nữ phút thuốc hay uống rượu bị liên hệ đến những người có đạo đức phóng túng trong tầng lớp trung lưu đang lớn dần ở rất nhiều nơi trên cả nước. Nhưng làm vậy ở những nơi riêng tư thì không bị phản đối.
  • Những nơi như các câu lạc bộ nhảy/disco là những nơi ít bảo thủ hơn. Tốt hơn là để đồ đạc lại khách sạn và đi đến đó để uống và nói chuyện phiếm. Chỉ mang theo đủ số tiền mà bạn nghĩ là cần thiết vì việc mất ví hay thẻ chứng minh thư có nghĩa là bạn sẽ mất rất nhiều thời gian đáng kể để cố gắng tìm sự giúp đỡ.
  • Mọi người thường mặc quần áo kín đáo ngay cả ở trên bãi biển. Vì thế, hãy chắc chắn tìm được những bộ quần áo phù hợp để đi ra biển khi bạn đến nơi. Ở một số nơi hiếm hoi như Goa, nơi khách du lịch đến bãi biển chủ yếu là người nước ngoài thì việc mặc bikini trên bãi biển có thể được phép nhưng điều đó vẫn khá phản cảm nếu mặc áo bơi của phương Tây đi từ bãi biển. Có một vài bãi biển nơi phụ nữ (chủ yếu là người nước ngoài) phơi nắng và để hở ngực nhưng hãy đảm bảo rằng việc đó là an toàn và được chấp nhận trước khi làm. Với một vài trường hợp ngoại lệ nhất định, nhất là đối với những thành phố ven biển, quần áo như quần sooc và các thể loại áo ngắn tank top hiện đại là có thể chấp nhận được. Mumbai chính là một ví dụ điển hình cho điều này.
  • Sẽ không an toàn nếu đi bộ trên đường phố nếu bạn là khách du lịch nữ đi một mình. Các tội ác tình dục đối với khách du lịch đang xảy ra trong một vài điểm du lịch. Nếu bạn phải đi, bạn nên mặc quần áo kín đáo. Không bao giờ đi bộ trên phố hoặc bắt taxi hoặc xe kéo khi đang mặc những quần áo khiêu khích như quần sooc bó, váy ngắn, áo yếm thể thao, tank top hoặc các loại quần áo khác mà để lộ da. Điều này vẫn đặc biệt đúng nếu bạn đi vào buổi đêm. Khách du lịch thường dễ dàng bị nhận ra và vì thế là mục tiêu vào ban đêm. Nếu có thể, tránh xa những khu vực mà những khách du lịch khác đã tránh.
  • Ở trên các tàu ngoại ô/địa phương thường có những toa chỉ dành cho phụ nữ và có ghi rõ như vậy ở phía trước. Những toa xe riêng này thường (nhưng không phải lúc nào cũng vậy) là những toa thứ 3 từ cuối lên.
  • Trên hầu hết các xe bus (tư hoặc công), một vài ghế ngồi đằng trước là dành cho phụ nữ. Thường thường những chỗ ngồi này bị đàn ông ngồi, và rất bình thường, họ sẽ đứng dậy nhường chỗ khi một phụ nữ đứng gần có cử chỉ muốn ngồi đó. Ở rất nhiều nơi trên đất nước, phụ nữ sẽ không chia sẻ chỗ ngồi với một người đàn ông trừ khi đó là chồng. Nếu bạn ngồi cạnh một người đàn ông, anh ta có thể sẽ đứng dậy khỏi ghế và nhường chỗ cho bạn; đây là một dấu hiệu tôn trọng, chứ không phải là bất lịch sự.
  • Những bữa tiệc đường phố vào ngày nghỉ thường đầy các đám đàn ông say khướt. Trong các lễ hội như Holi, Năm Mới, và ngay cả Giáng Sinh, phụ nữ có thể là đối tượng của các hành vi sờ soạng và xâm hại từ những đám đông này, đặc biệt là ở những vùng phía Tây và Bắc. Sẽ không an toàn cho một phụ nữ khi tham gia những lễ hội này một mình. Tốt nhất là tránh xa tất cả những thứ này trừ khi bạn nằm trong một nhóm người có người Ấn Độ.
  • Những cuộc trò chuyện thân thiện với đàn ông bạn gặp trên tàu, v..v… thường bị hiểu lầm là tán tỉnh, mời chào. Trong một số trường hợp, điều này có thể dẫn đến việc tiến đến tình dục không lường trước được (việc này cũng xảy ra với phụ nữ Ấn Độ chứ không chỉ phụ nữ phương Tây). Tuy nhiên những phụ nữ Ấn Độ thân thiện có thể là một trải nghiệm tuyệt vời cho những khách du lịch nữ, mặc dù bạn sẽ phải có những cuộc nói chuyện mào đầu. Chủ đề đơn giản để cứu cánh trong lúc này chính là về quần áo.
  • Sẽ không hề bất lịch sự nếu một phụ nữ nói với một người đàn ông đang rất muốn nói chuyện với cô ấy rằng cô ấy không muốn nói chuyện – vì thế nếu hành vi của một người đàn ông khiến bạn không thoải mái, hãy nói như vậy một cách kiên quyết. Nếu anh ta có vẻ không hiểu được lời nói này, cáo lỗi bằng cách im lặng sẽ là câu trả lời tốt hơn là đối đầu.
  • Mặc những bộ quần áo Ấn Độ truyền thống, như salwaar kameez (thoải mái) hoặc saree (nghiêm túc hơn và khó mặc) thông thường sẽ giúp phụ nữ phương Tây thu được cái nhìn tôn trọng hơn từ người địa phương (mặc dù không phải lúc nào cũng vậy). Thể hiện sự thích thú với cách sống truyền thống của người Ấn Độ và bạn sẽ thấy rằng đàn ông sẽ đối xử với bạn như một “quý cô” hơn là với một đồ vật. Ý đồ ở đây là hãy thể hiện bạn là một người bình thường thay vì là một khách du lịch xa lạ.
  • “Eve Teasing” là một từ được dùng phổ biến nhất trong tiếng Anh Ấn liên quan đến bất cứ thứ gì liên quan đến những lời tán tỉnh hay những lạm dụng tình dục. Cách đơn giản nhất để tránh điều này vẫn giống như khi bạn ở nước mình. Bất cứ thứ gì công khai nên được xử lý với một thái độ kiên quyết và nếu cần thiết, hỏi người dân (đặc biệt là phụ nữ) để cố gắng truyền thông điệp đi. Tránh đối mặt nếu có thể. Cứ ở nguyên khu vực đó là không nên.

Cảnh sát và các dịch vụ khẩn cấp khác

Thật không may, nạn tham nhũng và làm việc kém hiệu quả đang có mặt trong tất cả các lực lượng cảnh sát Ấn Độ, và chất lượng của lực lượng này thay đổi tùy vào từng sĩ quan. Đối với các trường hợp khẩn cấp, ở hầu hết nước Ấn Độ, bạn có thể gọi 100 để có sự hỗ trợ của cảnh sát. Đối với những vụ không khẩn cấp, hãy đến đồn cảnh sát để tố cáo vụ việc.
Các số liên lạc khẩn cấp ở hầu hết các nơi trên nước Ấn Độ là: Cảnh sát (gọi 100), Cấp cứu (gọi 102 hoặc gọi bệnh viện gần nhất) và Cứu hỏa (gọi 101). Ở Hyderabad và Bangalore và một vài thành phố khác, bạn có thể gọi 108 để gọi cấp cứu.

Khủng bố

Xung đột Ấn Độ – Pakistan, ồn ào ở Pakistan đã vài thế kỉ, trong những năm vừa qua đã bộc lộ ra ngoài với các cuộc tấn công khủng bố vào những thành phố chính ở Ấn Độ: từ năm 2007, có vài cuộc đánh bom hoặc xả súng có tổ chức vào Delhi, Bombay, Hyderabad, Ahmedabad và Bangalore. Mục tiêu rất khác nhau, từ khách sạn và nhà hàng đến các khu chợ và ga tàu hỏa, và trừ trường hợp ngoại lệ đáng chú ý ở vụ tấn công vào Mumbai tháng Mười một năm 2008, mục tiêu rõ ràng nhằm thẳng vào dân địa phương chứ không phải người nước ngoài. Thực sự mà nói, bạn hầu như không thể làm gì dể tránh được những sự việc ngẫu nhiên, bất ngờ, nhưng hãy theo dõi tin tức và bất cứ lời khuyên du lịch nào.

Giữ gìn sức khỏe

Đến Ấn Độ, bạn sẽ phải thích nghi với khí hậu mới và thức ăn mới. Phần lớn du khách đến Ấn Độ ít nhất sẽ bị ốm nhẹ trong quá trình họ ở đây – ngay cả những người Ấn Độ trở về từ nước ngoài cũng có thể bị ốm vì cơ thể họ phải điều chỉnh lại cho phù hợp với thức ăn, bệnh truyền nhiễm, khí hậu và các điều kiện vệ sinh. Tuy nhiên, với những khuyến cáo thì khả năng và mức độ của bệnh tật có thể được giảm thiểu. Đừng tự làm mình lo lắng với quá nhiều thứ vào lúc bắt đầu chuyến đi để cho phép cơ thể bạn thích nghi với đất nước này. Ví dụ, dành một ngày nghỉ vào lúc đến, ít nhất cũng cho chuyến đi đầu tiên của bạn. Rất nhiều khách du lịch bị ốm vì muốn làm quá nhiều thứ trong một thời gian quá ngắn. Cẩn thận với các loại thức ăn cay nếu nó không phù hợp với chế độ ăn của bạn.

Không có yêu cầu nào về tiêm vaccin để nhập cảnh vào Ấn Độ, trừ trường hợp sốt vàng da nếu bạn vừa trở về từ vùng dịch như châu Phi. Tuy nhiên, bệnh viêm gan (cả A và B, tùy thuộc hoàn cảnh cụ thể), viêm màng não và thương hàn thì nên tiêm vaccin, cũng như cần một mũi cho bệnh uốn ván.

Nước máy nói chung không bảo đảm vệ sinh để có thể uống. Tuy nhiên, một vài cửa hàng có lắp đặt các máy lọc nước, khi đó nước đã bảo đảm uống được. Nước uống đóng chai (thường được gọi là nước khoáng ở Ấn Độ) là một sự lựa chọn tốt hơn. Bisleri, Kinley là những hãng an toàn và phổ biến. Nhưng nếu lớp bọc nắp chai đã bị xé, đó có thể là nước lã đã được lọc. Vì thế luôn luôn đảm bảo rằng lớp bọc vẫn còn nguyên trước khi mua. Trên tàu hỏa Ấn Độ, hãng nước khoáng thường có là “Rail Neer” rất an toàn và thanh khiết.

Hoa quả có thể được gọt vỏ như táo và chuối cũng như các loại thức ăn đóng gọi luôn luôn là lựa chọn an toàn. Chỉ ăn nho sau khi đã được rửa sạch và ngâm chúng ít nhất 3-4 giờ trong nước ấm.

Bệnh tiêu chảy là rất phổ biến và có thể do nhiều nguyên nhân khác nhau. Hãy mang theo một bộ dụng cụ y tế cùng với các loại thuốc tiêu chảy và bệnh về dạ dày khác. Một bộ truyền nước cũng có thể có ích. Ít nhất thì hãy nhớ tỉ lệ muối/đường/nước cho một túi truyền nước là: 1 thìa muối, 8 thìa đường cho một lít nước. Hầu hết người Ấn Độ sẽ vui vẻ chia sẻ những lời khuyên của họ về cách chữa bệnh và các vấn đề khác. Một loại thuộc chữa bách bệnh thường được khuyên dùng là ăn cơm và sữa đông (sữa chua) cùng nhau trong 3 bữa một ngày cho đến khi bạn thấy khỏe hơn. Nhớ rằng đây không phải là một lời khuyên có cơ sở y học. Người Ấn Độ có sức đề kháng với các loại vi khuẩn và ký sinh trùng bản địa mà du khách không có. Nếu bạn bị tiêu chảy nặng trong nhiều hơn 1 hay hai ngày, cách tốt nhất là đến bệnh viện tư. Ký sinh trùng là nguyên nhân phổ biến gây ra tiêu chảy, và có thể sẽ không đỡ hơn nếu không được chữa trị.

Bệnh sốt rét là bệnh truyền nhiễm khắp Ấn Độ. Trung tâm phòng chống và kiểm soát bệnh dịch CDC cho biết nguy cơ vẫn còn đang tồn tại ở khắp các khu vực, bao gồm những thành phố như Delhi và Mumbai, và ở những nơi thấp hơn 2000m của Himachal Pradesh, Jammu, Kashmir, và Sikkim; tuy nhiên, nguy cơ bị nhiễm được cho là thấp ở Delhi và Bắc Ấn Độ. Nghe lời khuyên của chuyên gia về việc phòng chống bệnh sốt rét, và áp dụng các biện pháp cần thiết để phòng chống muỗi đốt. Sử dụng kem chống muỗi khi đi ra ngoài (nhất là vào các buổi tối) và cả khi ngủ trên tàu và khách sạn không có điều hòa. Loại kem chống muỗi của địa phương được người Ấn Độ dùng là Odomos và có bán tại hầu hết các hiệu thuốc.

Ấn Độ là nơi ở của rất nhiều loài rắn độc. Nếu bị cắn, cố gắng nhớ vết cắn của con rắn để có thể nhận dạng con rắn và biết loại thuốc giải độc phù hợp. Trong bất cứ trường hợp nào cũng ngay lập tức tìm trung tâm chăm sóc y tế.

Tiêm vắc xin và truyền máu ở trong những bệnh viện có chất lượng kém sẽ tăng nguy cơ mắc bệnh HIV/AIDS-ví dụ như ở các bệnh viện chuyên khoa nhà nước.

Tránh xa chó và mèo lạc là rất cần thiết ở Ấn Độ, vì Ấn Độ có tỉ lệ người nhiễm bệnh dại lớn nhất thế giới. Nếu bạn bị cắn thì khẩn trương vào bệnh viện trong những thành phố có khả năng chữa trị bệnh dại. Bạn có thể được chữa trị ở bất cứ bệnh viện lớn nào. Việc tiêm vaccin cũng rất quan trọng sau khi tiếp xúc với bất cứ con vật nào bao gồm tiếp xúc với nước bọt hay máu. Vắc xin bệnh dại thường chỉ có hiệu lực nếu toàn bộ quá trình cứu chữa được thực hiện trước khi có các triệu chứng xảy ra. Nếu không hầu hết bệnh này sẽ luôn luôn gây chết người.

Nếu bạn cần vào bệnh viện hãy tránh những bệnh viện nhà nước nhỏ. Chất lượng chữa trị không thể được như bạn mong muốn. Các bệnh viện tư cung cấp cấp dịch vụ tốt hơn.
Nếu bạn bị hen xuyễn thì ở Ấn Độ sẽ rất khó khăn vì hương trầm được thắp ở mọi nơi, trong nhà hàng và cả trong các khu vực cấm hút thuốc.

Tôn trọng

Tôn giáo và các nghi lễ

  • Trong các nhà thờ Hồi giáo, nhà thờ và đền chùa, bắt buộc bạn phải bỏ giày. Cũng có thể có tục lệ cởi giầy dép khi đi vào trong nhà, theo sự dẫn đường của người khác.
  • Sẽ là không lịch sự nếu chạm hoặc chỉ vào mọi người bằng chân. Nếu lỡ làm điều này, bạn sẽ thấy rằng ngay sau đó người Ấn Độ sẽ thể hiện một cử chỉ xin lỗi là chạm vào người bị xúc phạm bằng tay phải, sau đó đưa tay lên ngực và mắt. Đó là một cách tốt để xin lỗi.
  • Các cuốn sách và những tài liệu được gìn giữ với một lòng thành kính, và chúng được coi như những dạng vật chất của vị Thần Kiến thức trong Ấn Độ giáo, Saraswati. Một quyển sách không nên bị chạm bằng chân và nếu đã lỡ chạm phải thì làm cử chỉ xin lỗi giống như ở trên.
  • Tương tự với tiền tệ, hay bất cứ cái gì liên quan đến tài sản (đặc biệt là vàng). Chúng được đối xử như sự hiện hữu bằng xương thịt của vị Thần Lakshmi (Vị Thần của sự Giàu sang) dưới dạng con người, và không được coi thường.
  • Tránh nháy mắt, huýt sáo, chỉ trỏ hay vẫy tay bằng ngón tay, và chạm vào tai người khác. Tất cả những hành vi trên bị coi là bất lịch sự.
  • Swastika thường được nhìn thấy ở Ấn Độ, vì đó được cho là một biểu tượng tôn giáo của Ấn Độ Giáo, Đạo Phật và đạo Jana. Nó không liên quan lắm đến một biểu tượng của chủ nghĩa Phát xít ở Ấn Độ, và thực chất nó xuất phát từ Ấn Độ giáo từ rất lâu trước sự ra đời của chủ nghĩa Phát xít, vì thế khách du lịch phương Tây không nên cảm thấy khó chịu nếu nhìn thấy một Swastika trong một ngôi đền hay trong nhà của người dân địa phương. Nó không có nghĩa là người đó theo chủ nghĩa Phát xít, và không biểu tượng cho chủ nghĩa chống Do Thái. Sự liên hệ giữa Swastika và chủ nghĩa chống Do Thái hầu như còn không hề tồn tại ở Ấn Độ. Và sự thật Ấn Độ là vùng đất nơi người Do Thái đã sống hàng ngàn năm và luôn luôn có mối quan hệ thân thiết với những người hàng xóm không phải người Do Thái. Đáng chú ý nhưng không ngạc nhiên cho lắm là hoàng gia Ấn Độ giáo của nước này đã bảo vệ cộng đồng người Do Thái ở Goa khỏi Tòa án dị giáo sau khi người Bồ Đào Nha chiếm cảng đó.

Nghi thức xã giao

Bất cứ việc cho hay nhận thứ gì quan trọng nên được thực hiện chỉ bằng tay phải. Luật này bao gồm cả khi cho và nhận quà, và khi chuyển cho nhau một số lượng tiền lớn.

Khách du lịch nên biết rằng Người Ấn Độ nói chung ăn mặc khá kín đáo và họ cũng nên làm như vậy. Quần sooc, váy ngắn (tới đầu gối hoặc trên đầu gối) và các loại áo không tay là không phù hợp ở những nơi xa bãi biển. Hãy che da nhiều nhất có thể. Cả đàn ông và phụ nữ nên để vai được che kín. Phụ nữ nên mặc quần áo rộng rãi không làm lộ đường cong cơ thể. Tuy nhiên, nếu bạn đi đến những thành phố thủ phủ thì sẽ có nhiều tự do hơn trong việc mặc những trang phục phương Tây và quần áo bó mặc dù bạn vẫn có thể trở thành mục tiêu nhìn ngó từ những người đàn ông. Nhưng bạn nên tránh đi lại một mình vào buổi tối.

Nhớ rằng người Ấn Độ sẽ cho rằng họ có nghĩa vụ phải tránh đường theo lời đề nghị của khách và sẽ nhất định cho rằng điều đó không gây phiền hà gì cả, ngay cả khi không đúng như vậy. Việc này tất nhiên có nghĩa là bạn cũng phải có nghĩa vụ ngược lại trong vai trò người khách để sự quan tâm không trở thành một gánh nặng.

Theo tục lệ bạn phải đưa ra cho người chủ nhà của bạn hoặc các thành viên trong nhóm thấy thiện chí của bạn khi trả tiền ở nhà hàng hoặc khi mua hàng. Nghi lễ cho việc này hơi phức tạp một chút:

  • Trong một bữa cơm trưa hoặc cơm tối ở nhà hàng, thường sẽ rõ ràng ngay ai là người sẽ phải trả tiền, và không có gì phải tranh giành nhau cả. Nhưng nếu bạn là khách riêng của một ai đó và họ đưa bạn cùng đi đến nhà hàng, bạn nên đề nghị sẽ trả tiền và bạn nên thật kiên quyết. Đôi khi những tranh giành này sẽ hơi buồn cười một tí khi các bên cứ cố chộp lấy hóa đơn khỏi người khác và cười lịch sự suốt lúc đó. Nếu bạn không gặp những việc kiểu như thế này thì có thể là bạn sẽ mất cơ hội ở lần đầu tiên, nhưng như vậy, hãy chắc chắn rằng bạn trả cho lần kế tiếp (và cố gắng chắc rằng sẽ có lần kế tiếp). Trừ khi giá trị hóa đơn quá cao, nếu không đừng đề nghị chia đều, và chỉ chia đều nếu họ đều từ chối để cho bạn trả hết.
  • Luật tương tự được áp dụng khi bạn mua hàng. Nếu bạn mua thứ gì cho bản thân, chủ nhà có thể sẽ vẫn đề nghị trả hộ nếu số tiền không quá cao, và đôi khi ngay cả khi giá cao. Trong trường hợp này, trừ khi số tiền phải trả nhỏ, bạn đừng bao giờ nhượng bộ (Nếu số tiền trên thực tế quá là nhỏ không đáng kể, như 10 rupee chẳng hạn, thì đừng xúc phạm người chủ của bạn bằng cách cứ tranh giành). Ngay cả khi chẳng may bạn không giành được quyền trả cho người bán hàng thì thông lệ sẽ là giúi tiền vào tay người chủ nhà (tất nhiên là một cách lịch sự).
  • Những luật này không được áp dụng nếu người chủ nhà đã làm rõ trước đó rằng ông ấy hay bà ấy sẽ đãi, đặc biệt trong những dịp đặc biệt.

Các chủ đề nhạy cảm

  • Pakistan là một chủ đề nhạy cảm mà nhiều người Ấn Độ có những cái nhìn rất nặng nề. Cẩn thận khi bàn luận về vấn đề này, và cố gắng tránh sa vào những cuộc nói chuyện về nó. Cũng tốt khi nói chuyện phiếm về chuyến đi của bạn tới Pakistan, con người, những trận đấu cricket Indo-Pakistan, v..v… Nhưng trong bất cứ trường hợp nào cũng không được nói đến những tranh chấp chính trị với Pakistan hoặc mâu thuẫn giữa Kashmir và Jammu – Ấn Độ đã mất 3% diện tích lãnh thổ vào Pakistan, và chính phủ Ấn Độ phải trợ giúp một số lượng lớn người tị nạn đang trú ở trong nước do mẫu thuẫn hiện nay. Tương tự, sự gay gắt và ghét bỏ đối với người Trung Quốc cũng lên cao.
  • Tránh xúc phạm hoặc nghi ngờ các tín ngưỡng tôn giáo.
  • Cẩn thận khi bàn luận về đẳng cấp, vì những quan điểm phương Tây về vấn đề này thường không phù hợp hoặc không đầy đủ (hoặc cả hai). Những thay đổi gần đây trong xã hội khiến cho định kiến giai cấp ở các thành phố đã không còn tồn tại.
  • Sri Lanka cũng là vấn đề rất nhạy cảm ở tiểu lục địa, đặc biệt là Tamil Nadu. Thủ tướng trước kia Rajiv Gandhi đã bị giết năm 1991 bởi một nhóm nổi loạn ở Sri Lanka Những con hổ Giải phóng Tamil.

Liên lạc

Điện thoại

Mã quốc gia của Ấn Độ là 91. Ấn Độ được chia làm nhiều mã khu vực, địa phương gọi là mã STD. Xem những hướng dẫn của riêng các thành phố để biết được mã khu vực.

Ở Ấn Độ, bốt điện thoại được gọi là PCO (Public Call Office) và chúng thường yêu cầu STD/ISD (Subscriber Trunk Dialing/International Subscriber Dialling), hay tương ứng là cuộc gọi đường dài trong nước và nước ngoài. Những cuộc gọi này thường có nhân viên trực, và bạn tự quay số nhưng sẽ trả dịch vụ khi đã gọi xong. Việc tính tiền là theo xung và phí dịch vụ là Rs 2 sẽ được thêm vào hóa đơn. Những thành phố lớn hơn có những điện thoại công cộng tự động kiểu phương Tây, thường là màu đỏ và chấp nhận đồng xu rupee.

Những số điện thoại địa phương có thể dài từ 5 đến 8 chữ số. Nhưng khi bao gồm mã khu vực, tất cả các số điện thoại cố định ở Ấn Độ sẽ dài 10 chữ số. Số điện thoại di động thường bắt đầu bằng số 9. Bảng sau hướng dẫn cách quay số:

Gọi từ Giá Cú pháp Ví dụ
Cùng mã điện thoại STD Nội địa Số điện thoại 12345678
Di động Nội địa Mã điện thoại STD - số điện thoại 011-12345678
Di động STD đến di động Số điện thoại 12345678
Khác mã STD STD 0-mã STD-số điện thoại 022-12345678
Nước ngoài Gọi quốc tế +91-mã STD-số điện thoại +91-22-12345678

Những số điện thoại không mất phí bắt đầu bằng đầu 1-800, nhưng thường phụ thuộc vào tổng đài. Bạn không thể gọi một cuộc điện thoại không mất phí BSNL/MTNL từ điện thoại cố định Airtel và ngược lại. Các số điện thoại quốc gia bắt đầu bằng 18xx hoặc 19xx có thể sẽ mất phí đặc biệt.

Để gọi ra bên ngoài Ấn Độ, thêm vào đằng trước mã quốc gia và số 00. Ví dụ, gọi cho mọt số của Việt Nam ở Hà Nội sẽ là 00-84-4-38464698. Gọi điện thoại cố định sang Mỹ/Canada/UK bằng đường dây điện thoại thông thường sẽ mất của bạn khoảng Rs 7,2 mỗi phút. Gọi cho các nước khác, đặc biệt là Trung Đông có thể sẽ đắt hơn.

Di động

Ấn Độ sử dụng cả GSM và CDMA và điện thoại di động phổ biến rộng rãi với giá từ Rs 500 (Hệ thống 3G mới chỉ đang bắt đầu đưa vào hoạt động). Những nhà mạng chính với hệ thống khắp Ấn Độ bao gồm Bharti Airtel, Vodafone, BSNL, MTNL, Reliance Mobile (cả GSM và CDMA), TATA DOCOMO (GSM), TATA Indicom (CDMA), Idea Cellular, Uninor, Aircel, MTS ( CDMA), Videocon Mobile, v..v… Không phải tất cả các nhà mạng đều hoạt động trên toàn nước Ấn Độ nhưng có sự liên kết với các nhà mạng khác để cung cấp phủ sóng toàn Ấn Độ thông qua việc roaming (chuyển vùng), mặc dù phí roaming thì cao hơn. Những cuộc gọi địa phương có thể có giá chỉ bằng Re 0,1/phút (phổ biến là Re 0,5), mặc dù việc gọi đến các bang khác ở Ấn Độ phải dùng đến roaming và thêm phí khoảng Rs 1-3 mỗi phút cho cả gọi đến và gọi đi. So với chúng thì các cuộc gọi quốc tế khá rẻ, với hầu hết các nơi (và cả khi gọi về Việt Nam) đều có phí Rs 10/phút, bằng với tiền bạn trả ở bốt công cộng PCO.

Các gói điện thoại trả trước với giá trị lớn được bán với giá Rs 500 hoặc ít hơn, gọi được vài trăm rupee. Việc mua thẻ điện thoại di động ở Ấn Độ khá phức tạp, bạn phải có tờ khai, chứng minh thư và ảnh chụp hộ chiếu và phải mất thời gian, mặc dù ở một số cửa hàng còn đòi cả địa chỉ của bạn ở Ấn Độ; hãy thử đi sang hàng khác để làm nếu họ không cung cấp dịch vụ cho bạn. Bạn nên đăng ký dịch vụ gọi quốc tế (roaming) cho số điện thoại di động của mình.

Chú ý rằng talk time – (thời gian nói chuyện) và validity (ngày SIM hết hạn) là khác nhau và bạn phải giữ cho cả hai cài này còn hạn, nếu không bạn sẽ thấy Rs 500 mà bạn vừa nạp biến mất như khói nếu thời hạn 1 tháng kết thúc. Thường thì khi bạn gia hạn thêm, bạn sẽ có thêm được vài phút, nhưng bạn có thể mua được một vài phút đó cho rẻ mà không phải gia hạn thêm ngày. Hoặc nếu bạn ở Ấn Độ trong một khoảng thời gian khá dài, bạn có thể mua SIM trả trước với một thời hạn nhất định và sau đó nạp tiền vào theo thời gian bạn gọi như bạn cần. Chú ý rằng trong phần lớn các trường hợp, bạn sẽ phải để SIM được kích hoạt. Và thời gian hết hạn thường hơi sai khác do nó liên quan đến thời hạn của giấy phép mà Chính phủ Ấn Độ cấp cho nhà mạng để cung cấp dịch vụ di động. Nếu giấy phép được cấp mới, dịch vụ cả bạn sẽ được tiếp tục mà không mất thêm phí, nhưng nếu giấy phép không được cấp mới, Sim của bạn cũng chết theo luôn. Giấy phép được cấp cho các nhà mạng trong một thời gian khoảng 20 năm.

Mạng Internet

Ngày nay các quán Internet có ở khắp nơi và họ thu mức phí thấp khoảng Rs 10 đến 20 mỗi giờ (mức phí là một lời bảo đảm về tốc độ mạng). Chú ý khi dùng thẻ tín dụng trực tuyến vì nhiều trường hợp sử dụng mà không để ý đến những tên trộm thẻ tín dụng sử dụng keylogger. Những cửa hàng tin cậy là Reliance World (trước kia là Reliance Web World) và Sify iWay.

Gọi trực tuyến cũng rất rẻ nếu bạn dùng các bốt điện thoại quảng cáo dịch vụ Net2Phone. Chất lượng nằm trong khoảng chấp nhận được đến tuyệt vời, và giá thì rất phải chăng, với một cuộc gọi đến USA chỉ có giá từ Rs 2-5 mỗi phút.

Những điểm có Wifi ở Ấn Độ hầu hết là rất ít. Những sân bay và nhà ga lớn yêu cầu trả tiền wifi ở mức Rs 60 – 100 một giờ. Delhi, Bangalore, Pune và Mumbai là những thành phố duy nhất có phủ sóng wifi tạm được. Hầu hết các quán cà phê và các cửa hàng Barista ở những thành phố lớn có wifi miễn phí. Phí này thường được bù vào, có thể là được cộng vào tiền cà phê, đồ uống, đồ ăn nhẹ.

Hầu hết những người sử dụng Internet ở Ấn Độ không tin tưởng vào wifi nhiều lắm. Card dữ liệu GPRS và modem USB được dùng rộng rãi nhưng yêu cầu phải kí hợp đồng với nhà cung cấp và vì thế không phải là sự lựa chọn thích hợp đối với những khách du lịch ngắn ngày không có địa chỉ lưu trú ở Ấn Độ. Các công ty tốt hơn như Airtel (GSM) và Tata indicom (CDMA) không cho thuê card dữ liệu, có nghĩa là bạn phải tự mua chúng. Reliance có phí Rs 650 /tháng (1GB download miễn phí, 2rupee/mb) đối với một card dữ liệu/ modem USB. Nói luôn, mức giá rẻ cũng đồng nghĩa với tốc độ kết nối 256kbps.

CÁC CƠ QUAN ĐẠI DIỆN NGOẠI GIAO VIỆT NAM TẠI ẤN ĐỘ

Đại sứ quán Việt Nam Tại Delhi Ấn Độ
• Địa chỉ: 17 Kautilya Marg, Chanakya-Puri, New Delhi 110021
• Điện thoại: 11 2301 8059
• Ngoài giờ: 11 2301 2133
• Fax: 11 2301 8448 / 11 2301 7714
• Email: nv.moc.oohay|ninvsbe#nv.moc.oohay|ninvsbe
Tổng Lãnh sự quán Việt Nam tại Mumbai Ấn Độ
• Địa chỉ: B-306 Oberoi chamber New Link road andheri (w), Mumbai 400 053 India.
• Điện thoại: 22 2673 6688
• Fax: 22 2673 6633
• Email: ni.ten.lntm|manteiv#ni.ten.lntm|manteiv / nv.vog.afom|iabmum.qslt#nv.vog.afom|iabmum.qslt
• Website: http://www.vietnamconsulate-mumbai.org/